Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong mắt Khương Uyển, cô bé có đường nét tinh xảo trong ký ức năm nào giờ đã trổ mã thành một mỹ nhân với dung nhan thoát tục. Làn da trắng như tuyết, dung mạo tựa hoa, vòng eo thon thả yêu kiều, bất kỳ ai nhìn thấy cũng khó lòng dời mắt.
"Đường Đường, lại đây chút nào." Khương Uyển cất tiếng gọi.
Khương Mật bước tới, ngồi xuống chiếc đôn gấm cạnh giường, nắm lấy bàn tay Khương Uyển đang chìa ra.
Đôi tay gầy guộc ấy khiến lòng Khương Mật trào dâng nỗi xót xa.
Khi Khương Uyển chưa xuất giá, tay nàng ấy vốn trắng trẻo mềm mại, ngón tay thon dài tựa rễ hành.
Nhìn Khương Uyển tiều tụy, nàng đau lòng nói: "Uyển tỷ tỷ, tỷ phải biết trân trọng thân thể mình chứ."
Khương Uyển cười yếu ớt: "Còn gì để trân trọng nữa đâu, đã ra nông nỗi này rồi. Sau này ta e là khó có con nối dõi được nữa."
Nàng ấy khó khăn lắm mới mang thai, lại bị động thai, suốt thời gian qua ăn không ngon ngủ không yên, ăn gì cũng muốn nôn, chưa đầy một tháng đã gầy đi trông thấy.
Vốn tưởng chỉ cần cố nhẫn nhịn qua ba tháng đầu, đợi thai nhi ổn định thì sẽ đỡ hơn, nào ngờ lại va chạm với Bạch thị, đứa con cứ thế mà mất.
Tim Khương Mật thắt lại: "Uyển tỷ tỷ, tỷ đừng nghĩ quẩn, đợi dưỡng tốt thân thể, con cái rồi sẽ lại có thôi."
Khương Uyển im lặng không đáp.
Đêm qua cô mẫu đã phái thái y tới, thái y lúc ấy lắc đầu nói e rằng sau này đường con cái sẽ gian nan.
Tuy không nói lời tuyệt vọng, nhưng trong lòng Khương Uyển hiểu rõ đã chẳng còn hy vọng gì nữa.
Trong chốc lát, cả hai chị em đều không ai nói thêm lời nào.
Khương Mật biết lúc này nói gì cũng là vô ích.
Một lúc lâu sau, Đông Nhi bưng thuốc đã sắc xong vào.
Khương Mật đón lấy chén thuốc, từng thìa từng thìa thổi cho nguội bớt, đợi thuốc không còn nóng mới đút cho Khương Uyển.
Khương Uyển nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Khương Mật, cũng phối hợp uống hết nửa chén.
Đợi khi Khương Mật định đút tiếp, nàng ấy bèn đẩy tay ra: "Đường Đường, ta uống không nổi nữa, uống nữa lại nôn mất."
Đông Nhi mang mứt quả đã chuẩn bị sẵn tới, để Khương Uyển ngậm cho át đi vị đắng trong miệng.
Khương Uyển nhón một quả mơ khô bỏ vào miệng, chậm rãi nhấm nháp.
Khương Mật nói: "Uyển tỷ tỷ uống thuốc sợ đắng, muội biết làm vài món điểm tâm, mai mang qua cho tỷ dùng nhé?"
Khương Uyển nhìn nàng, mỉm cười: "Đường Đường giờ cũng biết làm điểm tâm rồi cơ à? Vẫn là muội chu đáo nhất, Nghi nha đầu sáng nay cũng qua, nhưng cứ phục bên giường ta khóc lóc làm ta đau cả đầu."
Khương Mật giúp Khương Uyểném lại góc chăn: "Uyển tỷ tỷ nếu mệt thì ngủ một lát đi, mai muội lại đến thăm tỷ."
Khương Uyển gật đầu.
Khương Mật vừa đứng dậy, lại nghe tiếng cửa động, một bóng người từ sau tấm bình phong bước ra, không ngờ lại là phu nhân Thừa Ân Hầu.
Khương Uyển kinh ngạc: "Mẫu thân?" Chẳng phải bà vừa tới lúc sáng rồi sao?
Vẻ mặt phu nhân Thừa Ân Hầu phức tạp, bà ngập ngừng nói: "Uyển nương, Tạ Hi đến rồi, muốn gặp con."
Khương Uyển trầm mặc.
Phu nhân Thừa Ân Hầu không giấu giếm Khương Mật, nói ra tin tức vừa nhận được: "Tối qua Thôi ma ma bên cạnh Thái hậu nương nương đã dẫn thái y tới phủ Anh Quốc công, ép Bạch thị uống một bát thuốc giục sinh. Ả ta đau đớn suốt một đêm, sáng nay đã sinh hạ một bé trai. Vừa sinh xong liền có người đưa ả đến thôn trang. Nha hoàn đẩy ngã con hôm trước cũng đã bị trượng hình. Uyển nương, con có muốn gặp Tạ Hi không?"
Khương Mật cũng nhìn sang Khương Uyển. Kiếp trước Bạch thị được nuôi dưỡng ở phủ Anh Quốc công cho đến khi đủ tháng sinh con xong mới bị đưa đi thôn trang. Đứa bé sinh ra bị phu nhân Anh Quốc công bế đi nuôi dưới gối, đợi đến khi cô mẫu qua đời, bọn họ lại đón Bạch thị trở về.
Lần này, đại tỷ tỷ sẽ lựa chọn thế nào?
Một lát sau, Khương Uyển nói: "Mẫu thân, người cho chàng ta vào đi."
Khương Mật theo phu nhân Thừa Ân Hầu ra khỏi phòng, nàng cáo từ phu nhân Thừa Ân Hầu rồi trở về viện Nguyên Chỉ trước.
Phu nhân Thừa Ân Hầu gật đầu, sai nha hoàn dẫn Thế tử Anh Quốc công Tạ Hi vào viện Minh Tú.
Tạ Hi vóc dáng cao lớn, dung mạo đoan chính, mặc một bộ trực xuyết màu xanh đá có hoa văn chìm. Thấy phu nhân Thừa Ân Hầu đứng ở cửa, hắn chắp tay thi lễ: "Nhạc mẫu."
Trong lòng phu nhân Thừa Ân Hầu vẫn còn oán khí với hắn, nhưng vì Uyển nương, bà chỉ đành bình tĩnh nói: "Uyển nương ở bên trong. Uyển nương đã chịu nhiều khổ sở, mong Thế tử hãy thương xót con bé nhiều hơn."
Tạ Hi đáp: "Uyển nương mất đi đứa con cũng là con của ta, ta cũng đau lòng khôn xiết. Nhạc mẫu yên tâm, sau này ta nhất định sẽ bù đắp cho Uyển nương thật tốt."
Phu nhân Thừa Ân Hầu lắc đầu, tránh đường cho hắn vào.
Tạ Hi bước vào trong, mùi thuốc nồng nặc xộc lên mũi khiến hắn cau mày.
Hắn đi đến bên giường, nhìn người phụ nữ tiều tụy, nói: "Uyển nương, ta đến đón nàng về."
Khương Uyển từ từ mở mắt, như thể nghe được chuyện gì nực cười lắm: "Đón ta về?"
Tạ Hi không thích vẻ gay gắt của nàng lúc này, kiên nhẫn nói: "Thái hậu đã xử tử tỳ nữ bên cạnh Sương nhi, cũng khiến nàng ta sinh non rồi đưa đến thôn trang. Uyển nương, cơn giận trong lòng nàng cũng nên nguôi rồi."
Khương Uyển nhìn Tạ Hi bằng ánh mắt xa lạ, nghe lời hắn nói dường như vẫn còn đang xót xa cho Bạch thị, nàng sờ bụng mình, chua chát nói: "Tạ Hi, trong bụng ta cũng là con của chàng mà, chàng có nửa phần mong đợi nó không?"
Tạ Hi nhíu mày: "Uyển nương, ta biết nàng buồn, ta cũng rất khó chịu. Nhưng đó thực sự chỉ là tai nạn ngoài ý muốn."
Lời nói của Tạ Hi đã dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong lòng Khương Uyển.
Khương Uyển cười khẽ, cười mãi rồi nước mắt tuôn rơi: "Tạ Hi, chàng đi đi. Ta sẽ không quay lại phủ Anh Quốc công nữa."
Tạ Hi nắm chặt hai tay thành quyền: "Uyển nương, nàng đừng có hối hận."
Khi Tạ Hi bước ra khỏi phòng, sắc mặt vô cùng khó coi, chỉ chắp tay chào phu nhân Thừa Ân Hầu một cái rồi bỏ đi thẳng.
Phu nhân Thừa Ân Hầu vội vàng vào phòng, thấy Khương Uyển nước mắt lưng tròng, bà hoảng hốt rút khăn tay lau lệ cho con gái: "Uyển nương, con không được khóc, giờ chẳng khác nào đang ở cữ, khóc nhiều hại thân lắm."
Phu nhân Thừa Ân Hầu vội hỏi: "Có phải tên Tạ Hi đó nói gì với con không?"
Khương Uyển nhìn chằm chằm lên đỉnh màn, lẩm bẩm: "Hắn nói hắn muốn đón con về..."
"Trong lời nói, ý tứ đều là muốn con dĩ hòa vi quý." Khương Uyển lại cười một tiếng, "Hắn vẫn còn đau lòng cho ả Bạch thị bị đưa đến thôn trang kia. Còn nói muốn đón con về, nực cười quá, thật quá nực cười!"
Phu nhân Thừa Ân Hầu nhìn Khương Uyển như người mất hồn, đau lòng không thôi.
Bà ôm lấy Khương Uyển: "Uyển nương, nếu con không gả vào phủ Anh Quốc công, không phải gả cho Thế tử Anh Quốc công, mà là gả vào nhà dân thường cửa nhỏ nhà nghèo, ta đã sớm cho một bát thuốc phá thai rồi đem bán ả ta đi thật xa rồi. Nhưng giờ dù cô mẫu con là Thái hậu, cũng phải nín nhịn để lại đứa bé đó, chỉ đưa Bạch thị đi. Đó là đích tôn đầu tiên của Anh Quốc công, nếu cưỡng ép phá bỏ cái thai của Bạch thị, Anh Quốc công nể mặt Thái hậu có thể sẽ nhịn xuống, nhưng trong lòng sinh hiềm khích, sau này con sống ở phủ Anh Quốc công thế nào đây? Ả Bạch thị kia còn có họ hàng với phu nhân Anh Quốc công, chưa biết chừng bà ta sẽ còn giày vò con ra sao nữa."
"Nếu Hoàng thượng là con ruột của cô mẫu con, thì xử lý rồi là xong, phủ Anh Quốc công không dám ho he nửa lời. Nhưng ngặt nỗi Hoàng thượng lại không phải. Vị thế của Khương gia hiện giờ lửng lơ, thật sự là..."
Phu nhân Thừa Ân Hầu nghẹn ngào không nói tiếp được nữa, chỉ biết ôm Khương Uyển mà rơi lệ.
Khương Uyển khẽ động đậy, quay đầu lại, u ám nói: "Con không quan tâm họ xử lý Bạch thị thế nào. Giữ lại cũng được, đưa đi cũng xong. Mẫu thân, con không muốn quay lại phủ Anh Quốc công nữa, con không muốn dính dáng gì đến họ nữa."
Phu nhân Thừa Ân Hầu toàn thân chấn động: "Uyển nương, con... con chẳng lẽ muốn hòa ly?"
***
Bên ngoài Ngự thư phòng, Lý Phúc mặt tươi cười tiễn các triều thần vừa nghị sự với Hoàng thượng xong.
Hắn bưng trà nóng bước vào, chỉ thấy Hoàng thượng không hề nghỉ ngơi mà lại cầm lên một tấu chương khác.
Hắn rón rén đổi chén trà nguội, lui sang một bên, do dự trong chốc lát rồi cũng đành cắn răng mở miệng: "Bệ hạ, tối qua Thái hậu nương nương đã cho gọi thái y."
Tiêu Hoài Diễn không ngước mắt lên: "Vậy sao?"
Hắn dùng bút son phê vài chữ, rồi lại nói: "Lại thấy không khỏe trong người à?"
Lý Phúc thấy Hoàng thượng hỏi đến, thở phào nhẹ nhõm, đáp: "Phượng thể Thái hậu nương nương an khang. Là cô nương của nhà mẹ đẻ Thái hậu nương nương gả vào phủ Anh Quốc công bị thiếp thất va chạm dẫn đến sảy thai. Thái hậu nương nương cho thái y qua xem sao."
Lý Phúc nói xong, đợi một lúc không thấy Hoàng thượng tiếp lời, bèn ngẩng đầu nhìn trộm.
Thấy Hoàng thượng vẫn đang cúi đầu phê tấu chương, hắn không dám lên tiếng nữa.
Tiêu Hoài Diễn phê xong nét cuối cùng, đặt bút son xuống, xoay xoay cổ tay, hỏi: "Sự việc xảy ra khi nào?"
Lý Phúc đáp: "Khoảng giờ Mùi hôm qua."
Ngón tay Tiêu Hoài Diễn gõ nhẹ lên mặt bàn, giờ đó chính là lúc hắn đang ở tư trạch ngoài cung.
Tiêu Hoài Diễn xoay chiếc nhẫn ngọc ở ngón cái, nói: "Đã là nhà mẹ đẻ Thái hậu chịu uất ức, vậy ban thưởng chút đồ qua đó. Lý Phúc, ngươi đích thân đi một chuyến."
Lý Phúc: "Bệ hạ thuần hiếu, nô tài lập tức đi làm ngay."
***
Phu nhân Thừa Ân Hầu từ phòng Khương Uyển đi ra liền đến thư phòng của Thừa Ân Hầu Khương Thanh Đức.
Khương Thanh Đức vừa về không lâu, thấy Trần thị đi vào liền hỏi: "Chuyện bên Uyển nương thế nào rồi? Nghe nói Tạ Hi có qua một chuyến? Phía phủ Anh Quốc công có động thái gì?"
Trần thị lộ vẻ khó xử, bà biết suy nghĩ của Uyển nương chắc chắn lão gia sẽ không đồng ý.
Nhưng nghĩ đến dáng vẻ thê thảm của nữ nhi, bà không đành lòng, bèn liều mình nói: "Phủ Anh Quốc công đã giữ lại đứa bé bị ép sinh non kia, và đưa Bạch thị đi rồi. Tạ Hi tới là muốn đón Uyển nương về phủ Anh Quốc công, nhưng Uyển nương không đồng ý."
Khương Thanh Đức trầm ngâm một lát rồi nói: "Làm gì có chuyện mới về một ngày đã đến đón. Tạ Hi xử sự hồ đồ khiến hậu trạch không yên, Uyển nương lúc này không về là đúng."
Trần thị thấy lời đã mở đầu, bèn tuôn ra một lèo: "Uyển nương con bé muốn sau này cũng không về nữa, con bé muốn hòa ly."
Trần thị vừa dứt lời, Khương Thanh Đức đã đập bàn đứng dậy: "Hồ đồ! Đâu phải nó nói muốn hòa ly là hòa ly được!"
Trần thị che mặt khóc nức nở: "Lão gia, Uyển nương khổ quá mà! Ông nhìn con bé bây giờ xem, còn đâu dáng vẻ linh hoạt trước khi xuất giá? Tạ thế tử có thông phòng thiếp thất cũng không sao, miễn là hắn chịu cho Uyển nương sự tôn trọng của một chính thê, Uyển nương tự khắc sẽ lo liệu ổn thỏa hậu viện cho hắn. Nhưng nghe Đông Nhi kể, Tạ thế tử kia sủng ái Bạch thị, lại vui đùa cùng đám thông phòng, Uyển nương vừa khuyên can liền bị quở trách. Có khi ngay cả ả thông phòng được sủng ái cũng dám ra mặt lạnh nhạt với Uyển nương. Lại thêm phu nhân Anh Quốc công, nắm chặt quyền quản gia không cho Uyển nương đụng vào nửa phần, ngày ngày bắt Uyển nương sang viện bà ta học quy củ. Uyển nương sống khổ sở lắm!"
Trần thị càng nói càng kích động: "Lão gia! Thái hậu nương nương phái thái y chẩn bệnh cho Uyển nương, nói con bé sau này khó có con. Ông biết điều này nghĩa là gì không? Một tông phụ không sinh được con, làm sao đứng vững ở phủ Anh Quốc công! Chẳng lẽ ông muốn nhìn Uyển nương bị ép phải nhận đứa con do thiếp thất sinh ra nuôi dưới gối sao? Mẹ ruột đứa bé vẫn còn sống sờ sờ ra đó, liệu nó có thật lòng nhận Uyển nương làm mẹ? Nếu giết mẹ giữ con, khó đảm bảo đứa bé lớn lên biết chuyện sẽ không sinh lòng oán hận. Uyển nương nếu còn tiếp tục ở lại phủ Anh Quốc công thì đúng là lấy mạng con bé mà!"
Khương Thanh Đức im lặng hồi lâu, lông mày nhíu chặt, mặt trầm xuống đi đi lại lại.
Lòng Trần thị cũng thấp thỏm không yên. Bà biết đích trưởng nữ muốn hòa ly với Thế tử Anh Quốc công là chuyện lớn, việc này không chỉ cần lão gia gật đầu, mà còn phải được phía Thái hậu đồng ý mới xong.
Khương Thanh Đức nói: "Hôn nhân giữa các thế gia phần lớn là để kết đồng minh. Lúc trước để Uyển nương gả vào phủ Anh Quốc công là chúng ta trèo cao, cũng là do Thái hậu nương nương đồng ý. Nay Thái hậu nương nương phái người xử lý ả thiếp thất kia nhưng lại nương tay, chính là không muốn cắt đứt quan hệ thông gia với phủ Anh Quốc công."
Trần thị đương nhiên biết rõ, thế nên trong lòng bà mới khổ sở, muốn cầu xin lão gia vào cung nói đỡ với Thái hậu nương nương vài câu.
Khương Thanh Đức thở dài một tiếng, nói: "Bà có biết trên triều đường Hoàng thượng lại bác bỏ tấu chương thỉnh lập hậu nạp phi của Lễ bộ không."
Trần thị kinh ngạc: "Bệ hạ ngài ấy, ngài ấy vẫn không chịu nạp Đường Đường sao?"
Khương Thanh Đức nhíu mày: "Đàn bà thiển cận! Cái gì mà chịu hay không chịu, trong hậu cung thêm một người phụ nữ hay bớt một người phụ nữ đối với Bệ hạ mà nói chẳng có gì khác biệt. Bây giờ vẫn chưa chịu lập hậu nạp phi, chính là không hài lòng với đề nghị, không hài lòng với Khương gia. Hoàng thượng trong lòng hẳn đã có người mình chọn rồi."
Trần thị hỏi: "Vậy Đường Đường còn tiến cung nữa không?"
Khương Thanh Đức trịnh trọng nói: "Đương nhiên là phải tiến cung. Thái hậu nương nương dù thế nào cũng sẽ để Đường Đường tiến cung, Khương gia cũng bắt buộc phải có một người phụ nữ làm người bên gối Hoàng thượng."
"Ý của lão gia là, nếu Uyển nương thực sự muốn hòa ly thì không chỉ cần sự đồng ý của Thái hậu, mà còn phải xem thái độ của Hoàng thượng sao?"
Khương Thanh Đức: "Nếu Hoàng thượng chịu cho Khương gia thêm chút thể diện, những ngày tháng của Uyển nương ở phủ Anh Quốc công sẽ không khó khăn đến thế." Ý chưa nói hết của Khương Thanh Đức là, nếu phủ Anh Quốc công bị Hoàng thượng chán ghét, thì mới có thể thuyết phục được Thái hậu.
Lòng Trần thị chùng xuống, ý tứ trong lời nói của lão gia vẫn là căn bản không tán thành việc Uyển nương hòa ly. Chẳng lẽ thật sự bắt Uyển nương chịu uất ức cả đời ở phủ Anh Quốc công sao?
Trần thị chuẩn bị rời khỏi thư phòng thì bị Khương Thanh Đức gọi giật lại: "Đúng rồi, nhà Hộ bộ thị lang lần trước bà xem mắt cho Nghi tỷ nhi, hãy qua lại thêm chút nữa, có khi vị Trương đại nhân kia sắp được thăng chức rồi đấy."
Trần thị gật đầu.
Lúc này quản gia hớn hở chạy vào: "Lão gia, phu nhân, trong cung ban thưởng xuống rồi. Lý công công bên cạnh Hoàng thượng đích thân mang lễ vật ngự ban tới."
Khương Thanh Đức và Trần thị đều giật mình!
Hoàng thượng ban thưởng? Còn để Lý công công đích thân tới?
Khương Thanh Đức vội vàng chỉnh đốn y phục, cùng Trần thị ra chính sảnh tạ thánh ân.
Không chỉ các chủ tử bên Đại phòng phải đi tạ ơn, mà cả bên Nhị phòng cũng đều phải qua.
***
Ngay cả Khương Dung và Khương Tuyên cũng phải đi.
Khương Mật đành phải đi theo cùng.
Đến chính sảnh phủ Thừa Ân Hầu, nhìn một lượt, ngoại trừ Uyển tỷ tỷ không thể dậy nổi nên không qua được, thì các chủ tử lớn nhỏ trong phủ Thừa Ân Hầu đều có mặt đông đủ. Ngay cả Khương Nghi đang bị cấm túc cũng không thiếu.
Khương Mật rũ mắt, quả đúng là hoàng ân mênh mông, hưng sư động chúng.
Nàng nghe Lý Phúc truyền đạt khẩu dụ, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là khen Tiêu Hoài Diễn chí hiếu, vì Thái hậu mà ban ân trạch cho phủ Thừa Ân Hầu, cũng là để an ủi phủ Thừa Ân Hầu.
Nhìn những vật phẩm ban xuống đa phần là dược liệu quý hiếm tẩm bổ thân thể, liền biết số này đều là dành cho Uyển tỷ tỷ. Còn để lại một thái y chuyên trách điều dưỡng cho Uyển tỷ tỷ nữa.
Giữa phủ Anh Quốc công và phủ Thừa Ân Hầu, Hoàng thượng đã nghiêng về phía phủ Thừa Ân Hầu đang chịu ấm ức.
Khương Mật đứng giữa đám người, hành lễ tạ ơn.
Lý Phúc thấy mọi người trong Hầu phủ đều lộ vẻ vui mừng, duy chỉ có vị Khương Tam cô nương kia vẫn luôn cúi đầu.
Hắn nghe Thành Trung nói, hôm qua Hoàng thượng dọa nàng khóc, khóc đến thương tâm, nhìn dáng vẻ kia, chẳng lẽ là vẫn chưa hoàn hồn sao?
Lý Phúc không nán lại lâu, liền hồi cung.
Lúc Lý Phúc vừa đến cửa Cung Càn Thanh, đúng lúc gặp Cẩm y vệ Chỉ huy sứ Bùi Trì từ trong điện đi ra, khuôn mặt nghiêm nghị lạnh lùng nhìn thôi đã khiến người ta hoảng sợ, Lý Phúc gọi một tiếng: "Bùi đại nhân."
Bùi Trì dừng bước bên cạnh Lý Phúc, đôi mắt đen láy nhìn hắn, nhếch miệng cười: "Lý công công đi làm việc về rồi đấy à."
Lý Phúc đành cười giả lả: "Vâng, ta còn phải vào bẩm báo Hoàng thượng, không tiếp chuyện ngài được lâu."
Trong Cung Càn Thanh đèn đuốc sáng trưng.
Lý Phúc đứng dưới điện thấp giọng nói: "Đại cô nương phủ Thừa Ân Hầu vẫn nằm liệt giường không dậy nổi, không thể ra tạ ơn. Nô tài lại thấy Khương gia Tam cô nương trong đám người, trông có vẻ như gầy đi một chút..."
Tiêu Hoài Diễn cười như không cười: "Trẫm có bảo ngươi nói những chuyện này sao?"
Lý Phúc bịch một cái quỳ xuống thỉnh tội: "Là nô tài lắm miệng."
***
Hôm sau, Khương Mật đang ở trong sân làm bánh hạt dẻ. Hạt dẻ tươi hấp chín trộn thêm chút nước hoa lộ, làm thành bánh ngọt, vừa mềm dẻo vừa thơm mát.
Khương Mật để riêng một phần nhỏ ra, định dành cho Khương Dung và Khương Tuyên sau khi dùng bữa trưa xong đến luyện chữ.
Khương Mật xếp số bánh hạt dẻ còn lại vào hộp thức ăn, chuẩn bị đi viện Minh Tú.
Lại thấy Xuân Hồi mặt mày hớn hở chạy về, vừa thấy Khương Mật liền nói: "Cô nương, cô nương! Ban nãy bên viện Minh Tú náo nhiệt lắm. Bà phu nhân Anh Quốc công cùng Thế tử đến cửa tạ lỗi còn nói muốn đón Đại cô nãi nãi về, bị Hầu phu nhân mời ra ngoài rồi."
Khương Mật hỏi: "Chuyện là thế nào?"
Xuân Hồi đáp: "Nô tỳ cũng không rõ lắm, chỉ biết sáng sớm phu nhân Anh Quốc công và Thế tử mang theo dược liệu thuốc bổ đến thăm Đại cô nãi nãi, nói một hồi liền đề cập muốn đón Cô nãi nãi về, Đại cô nãi nãi không chịu. Dường như hai bên giằng co không xong, Hầu phu nhân bèn mời bọn họ về trước. Nghe nói lúc phu nhân Anh Quốc công đi ra sắc mặt khó coi lắm."
Khương Mật thầm nghĩ, chuyện này chắc hẳn là do tác động từ việc ban thưởng của Tiêu Hoài Diễn hôm qua.
Khương Mật xách hộp thức ăn đến viện Minh Tú, Đông Nhi ra đón sắc mặt rõ ràng đã tốt hơn nhiều, vẻ u sầu cũng tan bớt, cười hành lễ với Khương Mật: "Tam cô nương an hảo. Cô nương nhà nô tỳ thuốc còn chưa uống, cứ đợi Tam cô nương mãi thôi."
Khương Mật bước vào phòng, cách tấm bình phong liền nghe thấy giọng của Đại bá mẫu: "Phủ Anh Quốc công đã đưa đứa bé kia đi thôn trang ngay trong đêm rồi, con vẫn không muốn về sao?"
"Không, mẫu thân. Chính cách làm của họ càng khiến con kiên định ý nghĩ hòa ly. Nay họ vì Hoàng thượng ban chút ân huệ cho Hầu phủ mà cúi đầu, những lời hứa hẹn cũng chỉ là tạm thời nể mặt hoàng ân. Nếu hoàng ân không còn, con sẽ bị họ xé xác nuốt chửng."
"Nói bậy bạ gì đó, hoàng ân sao lại không còn. Hơn nữa đợi Đường Đường tiến cung, cũng có thể chống lưng cho con mà."
"Mẫu thân người không cần khuyên nữa, ý con đã quyết, sẽ không thay đổi. Có điều con sẽ không đề cập chuyện này vào lúc này, Nghi tỷ nhi đang nghị thân, Đường Đường cũng chưa nhập cung, con cũng cần thời gian dưỡng sức. Nghe nói mấy ngày nữa người sẽ đưa đám Đường Đường đi dự tiệc hoa của phủ Trấn Quốc công?"
"Sao con biết?"
Khương Uyển cười cười: "Phu nhân Anh Quốc công sẽ đưa Tạ Nghiên Nguyệt cùng đi, bà ta nằm mơ cũng muốn kết thân với phủ Trấn Quốc công."
Khương Uyển nói xong, sắc mặt thay đổi nhìn về phía bình phong: "Đường Đường, muội đến rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


