Trần Tứ bị ăn đòn, quả nhiên không còn dám quấy rầy Hứa Hòa để nghe ngóng chuyện của Hứa Thiều Xuân nữa. Gã xoa xoa lồng ngực bị đấm đau, hít vào một ngụm khí lạnh rồi thấp giọng rên rỉ, một nửa là đau thật, một nửa là giả vờ để ra vẻ tội nghiệp.
Hai người phụ nữ trên xe bò thấy thế thì đưa mắt liếc nhìn Hứa Hòa, ý dò xét hiện rõ mồn một trong mắt. Trương Phóng Viễn chẳng thèm để ý đến Trần Tứ, ngược lại hắn dựng ngược lông mày, hung tợn lườm hai bà ta một cái. Bàn tay đang buông thõng trên đầu gối đột nhiên nắm chặt lại thành nắm đấm, các đốt xương phát ra tiếng kêu răng rắc.
Trong lòng hai người phụ nữ nọ lộp bộp một tiếng, lập tức khép nép thu hồi ánh mắt, đến thở mạnh cũng không dám, vội vàng quay đầu nhìn đi chỗ khác.
Hứa Hòa nhìn Trương Phóng Viễn, bốn mắt chạm nhau, chỉ thoáng qua một cái rồi cả hai đều im lặng. Chiếc áo lót vẫn bình thản nằm trên đùi cậu, ngăn được hơn phân nửa gió rét. Tay cậu bị lớp lông xù của áo che phủ, cảm giác mềm mại, trơn tru trên mu bàn tay vô cùng rõ rệt.
Lông thỏ chất lượng cực tốt lại giữ ấm, nhị tỷ của cậu cũng có một chiếc khăn quàng cổ làm bằng lông thỏ trắng, chỉ một mảnh nhỏ thôi đã tốn tới bốn mươi văn tiền. Nhưng quàng vào cổ quả thực rất ấm lại đẹp, tôn lên khuôn mặt hồng hào của nhị tỷ càng thêm trắng trẻo đáng yêu, bình thường nàng ta đều không nỡ mang ra dùng.
Nếu không phải là người biết săn bắn, nhà tầm thường ai mà mặc nổi loại áo da lông đắt đỏ thế này chứ.
Trong lòng Hứa Hòa dâng lên một nỗi niềm khó tả. Sự quan tâm và bảo vệ mà người thân chưa bao giờ dành cho cậu, vậy mà cậu lại cảm nhận được từ một kẻ có tiếng xấu nhất nhì trong thôn.
Cảm giác này, làm sao mà dễ chịu cho được.
Xe bò theo đường quan lộ đi chừng một canh giờ thì vào đến trong thành. Trương Phóng Viễn móc tiền trả cho phu xe, vì thấy ba người đi cùng nhau nên ông ta bớt cho hai văn, chỉ thu mười văn tiền.
Trần Tứ vẫn còn nung nấu ý định nhờ Hứa Hòa mang bánh ngọt cho Hứa Thiều Xuân, nhưng nghĩ đến cú đấm âm trầm của Trương Phóng Viễn, gã lại nuốt lời vào trong, đứng thẫn thờ từ xa, đợi Trương Phóng Viễn cùng vào thành.
"Cảm ơn."
Sau khi xuống xe, Hứa Hòa cầm chiếc áo lót trả lại cho chủ nhân, đồng thời cũng nói lời cảm ơn về tiền xe bò.
Trương Phóng Viễn đón lấy chiếc áo vẫn còn vương chút hơi ấm, hắn tùy ý kẹp vào nách, hỏi một câu: "Ngươi bị phong hàn rồi à?"
"Không nghiêm trọng lắm."
"Có phải lần trước dầm mưa nên bị nhiễm lạnh không?"
Hứa Hòa đáp: "Đã bị từ sớm rồi, dạo này trời lạnh nên trông có vẻ nặng hơn thôi."
Không đợi Trương Phóng Viễn nói thêm, Hứa Hòa trực tiếp cắt ngang cuộc trò chuyện: "Ta vào thành trước đây."
Trương Phóng Viễn không đeo bám, hắn nhìn bóng dáng nhỏ bé của ca nhi nọ đeo gùi bước nhanh về phía trước, ánh mắt lộ vẻ suy tư.
"Ngươi quen thân với Hòa ca nhi từ bao giờ thế?"
Trần Tứ đứng xa xa đã thấy hai người lầm bầm gì đó, thấy Hòa ca nhi đi rồi mới tiến lại gần, nghi ngờ đánh giá Trương Phóng Viễn: "Người ta đi xa rồi mà vẫn còn nhìn theo à? Hết sợ người ta lạnh nên đưa áo, lại còn mời ngồi xe bò, ngươi chẳng lẽ là...!"
Trương Phóng Viễn đưa tay chộp lấy ngón trỏ đang chỉ trỏ của Trần Tứ: "Đừng có nói hươu nói vượn."
"Ai nói hươu nói vượn chứ, ngươi bảo vệ Hòa ca nhi như thế không phải là muốn lấy lòng để tiếp cận Thiều Xuân sao? Đều là huynh đệ thì cứ nói thẳng ra, dù sao người trong thôn nhắm vào Thiều Xuân nhiều lắm, ngươi cũng chẳng cần giấu giếm, chúng ta cứ công bằng cạnh tranh thôi."
Trương Phóng Viễn lườm Trần Tứ một cái, chẳng buồn giải thích, sải bước đi vào trong thành.
"Nhưng mà ngươi đã định đi xem mắt nhà khác rồi, còn tương tư Thiều Xuân thì chẳng phải càng không có hy vọng sao?"
Trần Tứ có chút mờ mịt, vội vàng đuổi theo sau.
Trương Phóng Viễn theo lời chỉ dẫn của Tứ bá nương Hà thị, trước tiên đi mua một hộp bánh xốp mật, lại mua thêm hai xấp vải. Để tỏ rõ thành ý, sau khi mua những lễ vật cơ bản cho buổi xem mắt, hắn còn mua thêm một hộp hoa lụa mà các cô nương hay cài.
Hắn cảm thấy thật phiền phức, cứ phải chạy từ tiệm đông sang tiệm tây, mẫu mã lại nhiều, chẳng bằng cứ xách hai tảng thịt đến nhà họ Quảng, hắn vừa rảnh nợ mà nhà kia chắc cũng thích.
Tứ bá nương cười mắng hắn làm thế là không đúng lễ nghi trong thôn, những gia đình gia giáo sẽ vì chuyện đó mà trừ điểm người đến cầu thân ngay.
Món đồ này là bá nương đặc biệt dặn dò, hắn đành phải bấm bụng tìm đến một tiệm trang sức mà trước đây chưa từng bước chân vào. Vừa hỏi tiểu nhị một câu, người nọ đã lập tức bê ra đủ loại hộp lớn hộp nhỏ.
Hộp mở ra, đủ loại màu sắc sặc sỡ, hoa gì cũng có, không tính giá theo lớn nhỏ mà tính theo độ tinh xảo, càng giống hoa thật thì càng đắt.
Trương Phóng Viễn nhìn đống hoa lụa, cau mày nghịch thử một chút: "Thế thì chẳng thà cài hoa thật, không phải là chân thực hơn sao?"
Tiểu nhị nói: "Vị khách quan này nói hay thật, hoa lụa có thể nở lâu hơn hoa tươi nhiều chứ."
Trương Phóng Viễn mù tịt về mấy thứ này, cũng chẳng hứng thú tìm hiểu, liền nói kiểu nhắm mắt chọn đại: "Lấy hai đôi đi."
"Khách quan muốn lấy hoa gì ạ?"
"Ngươi cứ chọn cho ta hai cặp nào trông vui mắt là được, dùng để đi xem mắt cầu thân đấy."
Tiểu nhị chỉ chờ có thế: "Được rồi, để ta chọn cho ngài hai đóa thật đẹp và rạng rỡ, đảm bảo cô nương nhà người ta nhìn thấy là ưng ý ngay."
Trần Tứ cũng được mở mang tầm mắt, nhìn đến hoa cả mắt: "Phóng Viễn, hay là ta cũng chọn một đóa mang về cho Thiều Xuân nhé? Ta nghĩ nàng ta chắc chắn sẽ thích."
Lời vừa dứt, tiểu nhị đã đóng gói xong xuôi, cười híp mắt nói với Trương Phóng Viễn: "Hoa lụa mười lăm văn một đôi, hai đôi là ba mươi văn, thêm tiền hộp quà mười hai văn nữa. Khách quan, mời ngài sang bên này tính tiền."
Trần Tứ nghe xong lập tức ngậm miệng, vội vàng đặt đóa hoa lụa đang cầm trên tay xuống. Cái thứ hoa giả này đắt quá thể, bốn đóa hoa với một cái hộp mà mất tận bốn mươi hai văn tiền, chỗ đó mua được hẳn hai cân thịt lợn rồi. Tiệm trang sức quả nhiên không phải nơi người bình thường có thể vào.
Chẳng trách người ta nói cưới vợ là một cái ngưỡng lớn, tốn kém quá sức.
Trương Phóng Viễn thì không thấy đắt, chủ yếu là do hắn đã quen thói tiêu xài hoang phí. Tuy đã hạ quyết tâm tiết kiệm, nhưng hắn cho rằng khoản này là chi tiêu vào việc chính, không tính là tiêu bậy. Trước đây khi còn chơi bời, một bữa ăn ở Phụng Nguyệt lầu trong thành hắn cũng đã từng tiêu hết hơn một ngàn văn tiền. Vậy nên hôm nay mua đống đồ này hết gần ba trăm văn, hắn chỉ thấy phiền chứ không thấy xót.
Hai người ra khỏi tiệm, Trần Tứ nói: "Nương ta dặn mua ít nến và muối mang về, lát nữa mua xong xuôi chúng ta hội hợp ở quán trà ngoài cổng thành nhé?"
Trương Phóng Viễn đáp: "Được."
Đằng nào hắn cũng cần mua thêm ít đồ dùng trong nhà, hai người tách ra đi mua cho nhanh.
Trương Phóng Viễn định đến tiệm đồ khô mua ít quả khô về cho Tiểu Mậu ăn vặt, lúc đi ngang qua một y quán nhỏ thì khựng lại.
"Y quán chúng ta không bán chịu, không ghi sổ, bao nhiêu tiền là bấy nhiêu tiền!"
"Thuốc thương hàn bình thường ba liều mới có ba mươi văn, sao ở đây hai liều đã tính bốn mươi văn rồi?"
"Cơm áo vải vóc đều tăng giá, cái thứ thuốc trị bệnh cứu người này của chúng ta không được tăng giá chắc?" Y đồng bốc thuốc mất kiên nhẫn nói: "Ngươi có mua nổi không đấy? Có mấy chục văn tiền mà cũng không có à?"
"Muốn đi à? Không đền tiền thì không dễ dàng thế đâu."
Y đồng đặt bàn tính xuống, bước ra khỏi quầy, chắp tay sau lưng cười lạnh tiến lại gần Hứa Hòa: "Thế nào, đền tiền hay là không?"
Tim Hứa Hòa đập nhanh liên hồi, cậu vô thức lùi lại phía sau. Bị mấy gã đàn ông vây quanh với ý đồ bất thiện như vậy, làm sao cậu không sợ cho được: "Ngươi muốn bao nhiêu tiền?"
"Thuốc đã bốc riêng cho ngươi thì không bán cho người khác được nữa, tính cả công sức vật lực, ngươi phải đền gấp đôi giá tiền!"
Hứa Hòa trợn tròn mắt, cậu cũng muốn bỏ tiền ra cho êm chuyện, nhưng ngay cả tiền mua thuốc còn không đủ, lấy đâu ra nhiều tiền thế này. Đang lúc lúng túng không biết làm sao, phía sau đột nhiên vang lên hai tiếng hừ lạnh: "Người đông vui gớm nhỉ, tiền nong gì mà phải đền, để ta xem thử xem."
Y đồng thấy hai gã canh cửa bị đá văng ra, một thân hình cao lớn khôi ngô ngược sáng bước vào, gã hơi nuốt nước miếng, lùi lại một bước: "Không... không có chuyện gì đâu."
Trương Phóng Viễn ném gói thuốc thẳng vào mặt y đồng, rồi nắm lấy cổ tay Hứa Hòa kéo ra khỏi y quán.
"Đằng nào cũng là khám bệnh bốc thuốc, kiểu gì chẳng mất tiền, sau này thấy mấy cái tiệm nhỏ hẻo lánh lại vắng khách thế này thì một ca nhi như ngươi đừng có một mình đi vào. Trong thành người đông nhìn thì có vẻ thái bình, nhưng thực ra ngư long lẫn lộn, phức tạp hơn ở thôn nhiều. Có những hắc điếm chuyên bắt nạt những người đi lẻ bóng đấy."
Trương Phóng Viễn lăn lộn trong thành không ít thời gian, mấy chuyện này hắn hiểu rõ hơn ai hết. Nếu vừa rồi không tình cờ bắt gặp, bị vòi tiền còn là chuyện nhỏ, chẳng may bọn lòng dạ đen tối kia còn động chân động tay thì khốn. Nghĩ đến đây, hắn không kìm được mà cất giọng giáo huấn.
Nói một hồi lâu mà người phía sau chẳng đáp lại lời nào, đầu còn cúi thấp hơn cả lúc ngồi trên xe bò, bước chân lảo đảo. Hắn liền dừng bước.
Hứa Hòa không biết người phía trước đột ngột dừng lại. Chuyện vừa rồi quả thực làm cậu vẫn còn sợ hãi, nhưng từ lúc Trương Phóng Viễn xông vào, cậu đã trút được gánh nặng. Lúc này đầu óc cậu hơi mê muội, thần trí không được tỉnh táo lắm, chỉ biết lầm lũi đi theo cái bóng cao lớn kia, chẳng sợ đi lạc. Nào ngờ "bộp" một cái, cậu đâm sầm vào người Trương Phóng Viễn, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra đất.
Trương Phóng Viễn cau mày: "Ngươi có nghe ta nói gì không đấy?"
"Nghe rồi, nhớ rồi."
Trương Phóng Viễn nghẹn lời, nhưng thấy bộ dạng cậu hôm nay có vẻ không được minh mẫn cho lắm, hắn lại dịu giọng hơn: "Đồ đạc bán hết chưa?"
"Bán được một cái lồng gà với mấy sợi dây thừng rồi."
Sau đó vì cổ họng quá đau, không thể cất tiếng rao nổi, đầu óc lại choáng váng, cả người nặng trĩu nên cậu mới định tìm y quán bốc thuốc. Vốn tưởng y quán nhỏ sẽ rẻ hơn đôi chút, nào ngờ lại lạc vào hắc điếm.
"Ngươi thấy trong người không khỏe à?"
Hứa Hòa ngước mắt nhìn hắn một cái, gương mặt cậu đã đỏ gay, dường như qua không khí cũng có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ làn da.
Trương Phóng Viễn chẳng nói chẳng rằng, một lần nữa nắm lấy cổ tay của người đang lảo đảo sắp ngã kia, sải bước đi về phía trước.
Hứa Hòa hơi hoảng hốt nhưng không còn sức để vùng vẫy, thậm chí đến sức để mở miệng hỏi hắn muốn làm gì cũng chẳng còn. Cứ thế, cậu bị hắn kéo tuốt vào một y quán lớn nằm ngay trên phố chính.
Y quán hình tứ hợp viện hai tầng này người ra kẻ vào tấp nập, đại phu và y đồng đều vô cùng bận rộn. Hứa Hòa có chút lúng túng, cậu chưa bao giờ đến một nơi lớn như thế này, ngay cả chỗ bốc thuốc ở đâu cũng không biết. Đang lúc lòng dạ hoang mang, người bên cạnh liền bảo: "Ngươi ngồi đây đợi ta một lát, ta đi tìm đại phu."
Cậu được Trương Phóng Viễn sắp xếp ngồi nghỉ ở khu vực dành cho bệnh nhân chờ khám. Nhìn bóng dáng hắn thông thạo đường lối tiến đến quầy nói chuyện với y đồng, lo liệu mọi việc như một người thân thực thụ, không biết có phải vì bệnh nặng khiến con người ta trở nên yếu lòng hay không, mà bất giác mũi cậu cay xè, mắt đã nhòe đi vì sương mù.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
