"Ta không nói giỡn." Bạch Thanh Vi chém đinh chặt sắt ngắt lời Tiểu Đường, giọng điệu không cho phép phản bác, thần sắc cũng không giống như đang đùa giỡn.
Cô thực sự không biết diễn kịch, hơn nữa, nguyên thân đã hiến tế mà chết, cô phải hoàn thành tâm nguyện của nguyên thân mới có thể tiếp tục sống trong hình hài này. Nếu không, cô sẽ phải chết thêm lần nữa, thậm chí là hồn phi phách tán.
Nói cách khác, cô phải vực dậy Thanh Phong Quan, khiến nó phát dương quang đại, đồng thời báo thù cho nguyên thân. Cô đào đâu ra thời gian ở đây làm cái trò đóng phim gì chứ?
Bạch Thanh Vi nhíu mày, nhìn về phía Đạo diễn Hồng, thẳng thừng nói: "Ta không biết đóng phim, cũng không dự định đóng phim. Các ngươi có thể đổi người khác. Ta giúp các ngươi bắt quỷ, để đoàn phim khôi phục tiến độ, đổi lại ta không đóng phim nữa, việc này chắc không khó chứ?"
Đạo diễn Hồng ngẩn người, có chút nghi hoặc.
Lúc trước để vào được bộ phim này, Bạch Thanh Vi và gã người đại diện Kim ca của cô đã phải mặt dày mày dạn cầu xin mãi mới được nhận vào, sao tự dưng lại không muốn đóng nữa?
Chưa đợi Đạo diễn Hồng kịp nghĩ thông suốt, Bạch Thanh Vi đã nhìn sang Ông chủ Trương bên cạnh, dặn dò: "Làm phiền ngươi tìm Vương Phong đến, bảo hắn tới Thanh Phong Quan đón vợ về."
Dứt lời, Bạch Thanh Vi xoay người rời đi, cứ như thể cô vừa mới thông báo một tiếng cho Đạo diễn Hồng biết vậy.
Tiểu Đường ngây người tại chỗ.
"Không phải chứ, chị Thanh Vi, chuyện này là sao ạ?"
Tiểu Đường vội vàng cúi chào Đạo diễn Hồng một cái rồi nhanh chân đuổi theo, muốn kéo Bạch Thanh Vi quay lại.
Bước chân của Bạch Thanh Vi nhìn thì có vẻ thong thả, nhưng tà áo cô đã nhanh chóng lướt qua cửa tiệm vàng mã. Cô cầm lồng đèn vừa bước ra ngoài, đang tính quay về Thanh Phong Quan thì bên cạnh đột nhiên đỗ lại một cái hộp sắt khổng lồ, còn có bốn cái bánh xe.
Bạch Thanh Vi còn chưa nhìn rõ đó là vật gì thì bên trong đã có một người bước xuống.
Đó là một người đàn ông.
Vừa thấy Bạch Thanh Vi, gã đàn ông lập tức cau mày: "Bạch Thanh Vi, sao cô lại ở đây? Giờ này đáng lẽ cô phải đang quay phim chứ?"
Bạch Thanh Vi nhìn gã, trong lòng trào lên một cảm giác không mấy thoải mái, não bộ lóe qua những đoạn ký ức vụn vặt. Cô còn chưa kịp mở miệng thì giọng của Tiểu Đường đã truyền đến từ phía sau.
Người đại diện... cô không rõ đó là cái thứ gì. Nhưng cô biết rõ gã đàn ông trước mắt này chẳng phải hạng tốt lành gì.
Vừa rồi cô nhớ lại vài hình ảnh rời rạc, cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao hậu duệ duy nhất của Thanh Phong Quan lại phải dùng đến hiến tế trận để triệu hồi một lão quỷ ngàn năm như cô trở về.
Thì ra Bạch Thanh Vi trước kia một mình gánh vác cái Thanh Phong Quan thu không đủ chi, căn bản là trụ không nổi. Vì có nhan sắc nên bị Kim ca phát hiện, để kiếm tiền nuôi đạo quán, cô mới bước chân vào giới giải trí.
Thế nhưng, gã Kim ca trước mặt này lại ép cô đi bồi một lão già. Bạch Thanh Vi cũ không đồng ý, liều chết bỏ trốn. Trong lúc tuyệt vọng sụp đổ, cô mới tìm ra cấm trận, hiến tế mạng sống để mời lão tổ tông trở về.
"Cô nhìn tôi như vậy làm gì?" Thấy Bạch Thanh Vi chỉ nhìn chằm chằm mình mà không nói lời nào, Kim ca chán ghét nhíu mày. Gã chẳng thèm đếm xỉa đến Tiểu Đường, hướng về phía Bạch Thanh Vi mà mắng mỏ: "Bạch Thanh Vi, cô có bệnh à? Hôm qua tôi vất vả lắm mới mời được nhà sản xuất Dương đến, kết quả cô làm cái gì hả? Cô rốt cuộc có muốn nổi tiếng nữa không, có muốn kiếm tiền nữa không?"
Nghe thấy lời này, Tiểu Đường sững sờ, kinh ngạc nhìn sang Bạch Thanh Vi. Ý tứ trong lời nói của Kim ca là gì, Tiểu Đường cùng ở trong giới giải trí nên hiểu rất rõ.
Hình như cô đã hiểu lý do vì sao chị Thanh Vi không muốn tiếp tục đóng phim nữa rồi...
Bạch Thanh Vi lạnh lùng nhìn Kim ca, đáp: "Ta sẽ không đi bồi lão già kia, cũng sẽ không tiếp tục đóng phim."
Kim ca nghe vậy thì giận quá hóa cười: "Bạch Thanh Vi, cô có ý gì? Cô định giở thói tiểu thư với tôi đấy à? Không có chống lưng mà muốn bước chân vào ngành này, muốn nổi tiếng thì phải dùng chút thủ đoạn đặc biệt chứ. Tôi chẳng lẽ không phải vì tốt cho cô sao? Giờ cô còn bày đặt diễn vai liệt nữ trinh tiết với tôi cái gì? Đừng quên, cô đã ký hợp đồng với tôi, phải nghe lời tôi! Sao nào, ý cô là muốn giải ước với tôi chắc?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



