Ông chủ Trương ngẩn người một lát: "Tôi... tôi phải tìm xem thông tin đơn đặt hàng thế nào đã..."
Đơn đặt hàng lại là cái gì?
Bạch Thanh Vi không hiểu, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều, liền giả bộ thấu hiểu mà gật đầu: "Vậy thì tốt."
"Cái đó..." Lúc này, Đạo diễn Hồng yếu ớt giơ tay lên.
Bạch Thanh Vi nhìn sang.
Đạo diễn Hồng ho một tiếng, lúng túng nói: "Ngại quá, Thanh Vi, cô... cô có cách nào đưa cô ta đi trước không?"
Bạch Thanh Vi nhướng mày.
Đạo diễn Hồng bổ sung thêm: "Cô... cô ta ở đây, chúng tôi cũng không có cách nào quay phim được, cô nói đúng không..." Ông ta gượng cười.
Bạch Thanh Vi "ồ" một tiếng, tỏ ý đã hiểu rồi gật đầu.
Cũng đúng.
Người quỷ khác đường.
Để nhiều người như bọn họ cứ ở cùng một chỗ với quỷ cũng không tốt.
Bạch Thanh Vi quét mắt nhìn quanh một vòng, nhấc chân đi đến trước kệ hàng, cầm một tờ giấy xuống.
Mọi người liền thấy cô cầm tờ giấy, xé xé rồi lại gấp vài cái.
Chẳng mấy chốc đã tạo ra một chiếc đèn lồng nhỏ phiên bản mini.
Trong mắt mọi người lộ ra vẻ nghi hoặc.
Bạch Thanh Vi cầm chiếc đèn lồng, lại nhìn quanh trái phải, không biết đang tìm cái gì. Một lúc sau, cô giơ ngón trỏ tay phải lên, thở dài một tiếng, sau đó dứt khoát cắn rách đầu ngón tay.
Mọi người: "..."
Đậu mợ, ngón tay dễ dàng cắn rách như vậy sao?
Lấy khí kết sát là bước quan trọng nhất để thành bùa.
Đáng lẽ phải dùng tiền đồng và chu sa. Nhưng trước mắt không có những thứ này, chỉ có thể dùng máu của chính cô cộng thêm tro nhang vậy.
Sau khi làm xong, đầu ngón tay Bạch Thanh Vi điểm nhẹ một cái lên chiếc đèn lồng.
Giây tiếp theo, mọi người liền nhìn thấy những nét vẽ màu đỏ phía trên lóe lên một vệt ánh vàng.
Nhưng vệt sáng ấy chỉ lướt qua trong nháy mắt.
Mọi người đều nghi ngờ có phải mình đã hoa mắt rồi không.
Nhưng không hiểu vì sao, khi nhìn vào chiếc đèn lồng kia, mọi người liền cảm thấy nó như thể đã sống dậy vậy.
Bạch Thanh Vi cầm đèn lồng nhìn về phía Tạ Tâm Di, đầu ngón tay lại điểm một cái.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy giống hệt như kỹ xảo trên tivi, Tạ Tâm Di "xoẹt" một cái liền chui tọt vào trong đèn lồng, biến mất ngay trước mắt mọi người.
Mọi người không kìm được mà nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa thì thấy nữ quỷ thực sự đã biến mất rồi.
Họ đều nghi ngờ có phải mình vừa nằm mơ không.
Có người thậm chí còn lén véo vào cánh tay mình một cái, đau điếng!
Cơn đau nhắc nhở bọn họ rằng tất cả những chuyện này đều là thật.
"Cô... cô ta cứ thế mà đi rồi sao?" Đạo diễn Hồng sững sờ hỏi.
Bạch Thanh Vi cầm chiếc đèn lồng nhỏ: "Thế này không tính là đi sao?"
Đạo diễn Hồng nuốt nước miếng, thở phào nhẹ nhõm: "Tính, tính chứ, chỉ cần đi rồi, không ảnh hưởng đến việc quay phim của chúng tôi là được."
Nói xong, ông ta tươi cười rạng rỡ.
"Cái đó, Thanh Vi à, hóa ra cô là Thiên sư sao? Sao không nói sớm? Trong phim của chúng tôi vừa vặn có một vai Thiên sư vẫn chưa tìm được người phù hợp, tôi thấy cô rất hợp đó, hay là cô đến..."
"Không cần."
Lời Đạo diễn Hồng còn chưa nói hết.
Bạch Thanh Vi đã lạnh lùng ngắt lời ông ta: "Ta không biết quay phim."
Tiểu Đường nghe thấy lời Đạo diễn Hồng thì thoát khỏi trạng thái đờ đẫn, đang định mừng rỡ cảm ơn thì nghe thấy câu trả lời của Bạch Thanh Vi, nhất thời cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh.
Cô nàng vội vàng đi đến bên cạnh Bạch Thanh Vi, kéo kéo tay áo cô, rồi cười nịnh nọt với Đạo diễn Hồng: "Cái đó, Đạo diễn Hồng, chị Thanh Vi là nói đùa thôi, chuyện này..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Mới mở màn đã có cảnh hoành tráng liền.



