Món quà này thật ra đã có sẵn ở Học viện Quân sự từ lâu, nhưng còn chưa kịp chạy đến trước mặt Tang La mà thôi.
Tang La đang học thì được gọi ra khỏi lớp, lúc đến văn phòng thì gặp được Cầu Lan Đức.
Cầu Lan Đức nhìn thấy cô liền cười nói niềm nở: “Hôm nay tôi rảnh nên muốn đến đây thăm cô.”
Để lôi kéo được Tang La, có một khoảng thời gian Cầu Lan Đức rất hay đến quán đồ nướng, mỗi lần tới đều tìm cô để nói chuyện, đồng thời còn để lộ vẻ tán thưởng. Dù cô luôn nói rõ rằng mình không hề có tham vọng thì cũng không ngăn được sự nhiệt tình của anh ta. Anh ta đi lại nhiều lần nên cũng coi như có quen biết với Tang La. Cô biết rõ mục đích của anh ta nên không hề hoang mang, nghe vậy cũng chỉ hơi xấu hổ đáp lại: “Cảm ơn anh đã quan tâm.”
“Tôi nghe nói có người bắt nạt cô à?” Cầu Lan Đức biết rõ còn cố hỏi.
Tang La nghĩ thầm quả nhiên là thế, anh ta nghe được tin này nên mới cố tình đến đây, quả nhiên không từ bỏ một cơ hội nào. Cô nghĩ vậy nhưng ngoài mặt cũng không biểu lộ điều gì, chỉ nói: “Không phải chuyện gì lớn, đã giải quyết xong cả rồi.”
Tất nhiên là Cầu Lan Đức biết Ngải Nặc Đức đã xử lý xong chuyện của Polison. Nhưng thực ra chính vì nghe nói chuyện đó nên anh ta mới càng muốn lôi kéo Tang La về phe mình, mới đi một chuyến này. Gia tộc Polison không phải một gia tộc phụ thuộc nhỏ bé có cũng được không có cũng không sao. Ngải Nặc Đức vẫn có thể đánh Polison nhưng chung quy vẫn phải có lý do hợp lý. Đối với tình thế của nhà họ bây giờ là cần phải có những người bạn cường thế ủng hộ. Vậy mà trong tình huống này Ngải Nặc Đức lại lựa chọn một người không có gì như Tang La thì có thể thấy được giá trị của Tang La còn vượt xa giá trị của gia tộc Polison. Điều Ngải Nặc Đức nhìn ra ở cô chắc chắn còn nhiều hơn những gì anh ta đã nhìn ra.
Chính vì vậy mà anh ta phải nắm bắt cơ hội này để thu phục lòng người.
Tang La nhìn thấy một nam Alpha đi vào. Anh ta mặc áo ba lỗ sát nách, khoe cơ bắp cuồn cuộn trên người, làn da màu bánh mật. Người này vừa huấn luyện xong trên người ướt đẫm mồ hôi, pheromone nóng bỏng bừng bừng, vô cùng gợi cảm. Dưới cái đầu đinh là một khuôn mặt đẹp trai. Anh ta liếc nhìn Tang La rồi nhìn Cầu Lan Đức: “Đại nhân.”
Cầu Lan Đức vui vẻ giới thiệu hai người với nhau: “Đây là cô Tang La, cậu biết rồi phải không? Tang La, đây là Kino.”
Tang La không biết Cầu Lan Đức muốn làm gì, đành phải bắt tay Kino trước.
“Tang La, sau này cô có nhu cầu gì, bất kể là chuyện gì cũng được, cô cứ việc tìm cậu ấy.” Cầu Lan Đức cười nói, không biết tại sao Tang La lại cảm thấy trong nụ cười đó ẩn chứa sự mập mờ khó mà diễn tả bằng lời.
Cầu Lan Đức không nói quá nhiều, có những điều không thích hợp để nói quá rõ ràng, đặc biệt là trong trường hợp người có vẻ là một người chính trực như Tang La. Dù sao chỉ cần Kino cố gắng thì anh ta luôn có thể đạt được mục tiêu. Anh ta cũng đã từng trưng cầu ý kiến, biết Kino rất được yêu thích trong cùng giới, cũng là người đẹp trai nhất trong đám thủ hạ của Cầu Lan Đức. Chuyện Tang La đồng tính luyến ái anh ta biết được từ người duy nhất biết chuyện này là cô gái O làm thu ngân kia. Vì vậy có lẽ bây giờ chỉ có một mình anh ta biết được chuyện này. Nếu không thì Ngải Nặc Đức sẽ không để Tang La ở cùng một ký túc xá với mình.
Cho đến khi rời văn phòng, Tang La vẫn chưa hiểu ý của Cầu Lan Đức, người này đi một chuyến thật xa đến đây sẽ không phải chỉ để giới thiệu một người bạn cho cô để hai người ở trong trường giải quyết qua lại đấy chứ?
“Tang La.” Kino đang đi bên cạnh đột nhiên lên tiếng, giọng nói của anh ta trầm ấm, cực kỳ êm tai.
Tang La khó hiểu nhìn anh ta.
“Buổi trưa chúng ta cùng nhau ăn cơm đi? Tôi có chuyện muốn nói với cô.”
“Không thể nói bây giờ được à?” Tang La nói, cô muốn ăn trưa với chồng cơ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


