Bởi vì tai mắt được sắp xếp ở chỗ Cầu Lan Đức đã khẳng định Cầu Lan Đức thực sự đã tặng quà, nhưng Tang La lại luôn tỏ vẻ mình không nhận được bất kỳ món quà nào. Vì vậy Ngải Nặc Đức vẫn rất để ý chuyện này. Anh tin Tang La không nói dối, nhưng cảm thấy lão già Cầu Lan Đức quá xấu tính, cảm thấy nhất định anh ta có âm mưu gì đó nên vẫn luôn sai thuộc hạ tra xem chuyện về món quà đó là như thế nào. Nhưng anh lại không thể ngờ cuối cùng tin tức tra được lại như thế này.
“Thế này là sao?” Anh gọi điện hỏi đối phương.
Bên kia nói: “Tin tức cực kỳ chính xác. Tôi phát hiện ra anh ta có một khoản chi nhỏ không rõ đối tượng. Sau khi kiểm tra theo manh mối đó tôi biết được anh ta đã gửi một khoản tiền cho một nhân viên thu ngân. Đó là tiền bịt miệng. Tôi đến tra xem cô ta giúp che giấu chuyện gì, bỏ một ít tiền là đã tra được. Cô ta nói chuyện này do chính miệng Tang La thừa nhận. Vì bí mật này không quá quan trọng nên Cầu Lan Đức không tiêu nhiều tiền lắm. Vì vậy nên cô gái thu ngân kia cũng không quá kín miệng.”
Nếu chuyện này là sự thật thì mọi thứ đều đã rõ ràng.
Thì ra Tang La đồng tính luyến ái... Vậy nên hóa ra cô ấy thích...
Lúc này, lại có người gọi đến cho Ngải Nặc Đức, là anh trai của anh.
Tin tức giữa bọn họ đều được chia sẻ, mà cả hai lại rất chú ý đến nhân tài như Tang La. Vì vậy Ngải Nặc Đức vừa biết được chân tướng chuyện Tang La đồng tính luyến ái thì anh trai anh cũng đã biết tin ngay sau đó. Anh ta cũng biết hai người ngủ cùng một chỗ, vì vậy liền gọi điện thoại tới ngay lập tức.
Quý tộc cổ thường khá truyền thống, gia đình Ngải Nặc Đức cũng không thích đồng tính luyến ái, dù chưa đến mức chán ghét nhưng cũng không cho phép người trong nhà đồng tính luyến ái.
“Em biết chuyện này rồi.” Ngải Nặc Đức nói.
Anh trai: “Thật sự không nhìn ra, cô ấy không hề giống người đồng tính luyến ái chút nào, cô ấy lừa em ngủ cùng giường với em bao nhiêu lâu như vậy thật sự khó mà chấp nhận được.”
Ngải Nặc Đức cụp mắt xuống, lãnh đạm nói: “Xu hướng tính dục phần lớn là chuyện trời sinh đã thế, không cần thiết gặp ai cũng nói ra. Cô ấy không phải kiểu người như vậy, chắc là không cố ý giấu diếm đâu. Em thấy việc này còn chưa thể đưa ra kết luận được.”
Anh trai: “Tất nhiên anh cũng biết, việc cô ấy đồng tính luyến ái không ảnh hưởng gì đến việc chúng ta coi trọng cô ấy. Nếu em thấy ghê tởm thì cũng đừng biểu hiện quá rõ khiến cô ấy tổn thương. Em cứ tìm lý do đổi ký túc xá cho cô ấy là được.” Đúng vậy, mục đích của cuộc gọi này chủ là vì sợ Ngải Nặc Đức khó chịu vì nóng giận mà trở mặt với Tang La.
Ngải Nặc Đức cúp điện thoại, ngạc nhiên ngồi ngây ra tại chỗ. Ghê tởm sao...? Đúng, anh là trai thẳng, không thích người đồng giới, mọi người đều biết chuyện đó. Vì vậy lẽ ra khi biết mình đã để cho một người đồng tính luyến ái ngủ cùng giường cùng gối bao nhiêu ngày như vậy thì anh phải cảm thấy ghê tởm mới đúng, lẽ ra anh phải thấy ghê tởm…
Ngải Nặc Đức ngồi trong phòng học một lúc lâu, suy nghĩ xem nên thay đổi góc nhìn khi đối mặt với người bạn cùng nhà của mình như thế nào, sau đó anh đứng dậy đi đến nhà ăn, nhưng không thấy Tang La ở trên lầu hai.
Anh còn chưa hỏi thì những người khác đã đoán được ánh mắt anh đang tìm kiếm ai, lập tức lên tiếng: “Tang La đi với Kino.”
Phí La nhân cơ hội nói: “Đại ca, anh dung túng Tang La quá rồi. Kino là ai đâu phải cô ta không biết, sao lại có thể kết bạn với anh ta được chứ?”
Ngải Nặc Đức: “Cô ấy đi với Kino?”
Anh không khỏi suy nghĩ về hành tung của Tang La, mặc dù họ thường xuyên ở cùng nhau nhưng cũng chỉ là lúc ăn uống ngủ nghỉ, còn trong giờ học, sau khi tan học, và cả những lúc cô không đi ăn cùng họ, cô có vô số thời gian để ở riêng với Kino…
“Đại, đại ca, sao vậy? Có chuyện gì thế?” Biểu cảm của anh vô cùng khủng bố, cảm xúc lộ rõ ra ngoài, đã có chuyện gì còn khủng khϊếp hơn chuyện núi Thái Sơn sụp đổ sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)