Ngải Nặc Đức nằm cứng đờ người, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Sau đó, anh nghe thấy cô nói: “Bạn cùng nhà này, nể tình anh nghĩa khí như vậy, giữa đêm còn đón tôi về đây, bây giờ chúng ta làm hòa nhé. Từ nay về sau anh chính là người anh em tốt của tôi!” Giọng điệu rất có khí thế phóng khoáng của một Alpha.
Ngải Nặc Đức đột nhiên cảm thấy bị nghẹn, dường như có thứ gì đó mắc kẹt trong tim, giọng điệu lạnh lẽo cứng rắn đáp lại: “Tôi chỉ có một người anh trai thôi, không có anh em nào khác.”
Anh nói vậy cũng quá không nể tình người ta, nói một câu vả thẳng vào mặt Tang La.
“Được được được, tôi là dân đen, không xứng làm anh em của anh. Tạm biệt.” Nói rồi Tang La lại định đứng dậy xuống giường bỏ đi.
Ngải Nặc Đức lập tức vươn tay ra muốn túm lấy quần áo của cô, trong lòng cực kỳ không muốn làm anh em với Tang La, nhịn một lúc lâu mới miễn cưỡng nói: “Làm... bạn.”
Đêm đã khuya, Tang La cũng vẫn rất thương chồng, trêu anh một lúc rồi cũng để yên cho anh. Cô nhẹ nhàng nằm xuống, giọng cũng mềm hơn, nghe như đang làm nũng: “Bạn thì bạn, đúng là đồ kiểu cách. Đã ngủ cùng giường rồi thì anh em với bạn bè có khác gì nhau đâu? Được rồi được rồi, đi ngủ, ngủ ngon.” Cô nói xong thì giơ tay lên vỗ vào ngực Ngải Nặc Đức qua tấm chăn, dáng vẻ như dỗ trẻ con đi ngủ.
Một lúc sau Tang La đã phát ra tiếng khì khè nho nhỏ như mèo ngáy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


