Chiếc gai nhọn màu đen đâm xuyên qua thân thể Ôn Ngọc như một lưỡi câu khổng lồ, câu được người rồi muốn bỏ trốn.
Băng giá lan tràn từ dưới lòng bàn chân Tang La, tốc độ nhanh hơn cả bóng đen, chỉ thoáng chốc khí lạnh đã tràn qua chân chúng, biến thành một bức tường băng thật dày ngay trước mặt chúng, chặn đường đi của chúng.
Thế công của Côn cũng ập đến ngay sau đó.
Một người là hệ tinh thần, một người là hệ tự nhiên có thể khống chế năng lực của thiên nhiên, hai con dị hình hoàn toàn không thể đối phó. Hai bóng đen đánh mất khả năng hành động vì công kích của hệ tinh thần, ngay sau đó lại bị băng giá đóng băng cả người, không thể nhúc nhích.
Tang La vội vàng chạy tới bên cạnh Ôn Ngọc. Bụng của anh bị đâm xuyên thủng một lỗ, máu đỏ tươi chảy ào ào, cả khuôn mặt tái nhợt, cánh môi không còn chút máu, thoạt nhìn vô cùng nguy hiểm.
Côn lập tức bế anh lên, Tang La trực tiếp tạo ra một chiếc thang trượt ở cửa sổ phòng thí nghiệm, kéo dài đến lầu y tế, rút ngắn thời gian di chuyển chỉ còn mấy giây.
Suốt cả quá trình, họ đều không rảnh rỗi mà liếc nhìn Ngải Nặc Đức lấy một lần.
Ngải Nặc Đức còn đứng trên tầng sáu, sắc mặt so với Ôn Ngọc còn khó coi hơn nhiều. Anh ta không ngờ lại như vậy, tại sao có thể như vậy? Rõ ràng Ôn Ngọc chính là dị hình chứ hoàn toàn không phải là nhà khoa học chân yếu tay mềm gì cả! Tại sao Ôn Ngọc lại không hiện nguyên hình? Chẳng lẽ anh ta vẫn phát hiện họ đang thử anh ta? Không sai, chắc chắn là như thế! Tên nam chính gian xảo chết tiệt này! Đúng là âm hiểm, chơi khổ nhục kế với mình chứ gì?!
…
Tòa nhà y tế ở nơi này được trang bị thiết bị y tế cao cấp và bác sĩ y tá. Toàn bộ khu vực viện nghiên cứu đều xoay quanh nhân vật nòng cốt bị trọng thương. Mặc dù khiến họ hoảng sợ, nhưng vẫn triển khai công tác cấp cứu một cách nhanh chóng và trật tự, cực kỳ chuyên nghiệp.
Tang La và Côn đứng chờ bên ngoài phòng phẫu thuật. Cô khom lưng, khó chịu ôm lấy đầu. Cảnh tượng Ôn Ngọc bị trọng thương vẫn lảng vảng trong đầu không thể xóa bỏ, trái tim cô tràn đầy áy náy, khó chịu vô cùng. Thậm chí cô nghi ngờ tại sao hôm nay mình lại ngu xuẩn đến thế, mình tới đây để bảo vệ Ôn Ngọc, kết quả lại biến thành người làm anh tổn thương. Nếu anh có bất trắc gì thì mình nên bù đắp sự thiệt thòi ấy như thế nào đây? Sao mình có thể xứng đáng với Nữ vương, xứng đáng với con dân cả nước?
Dưới cảm xúc áy náy vô tận bao phủ còn có một loại tình cảm nhỏ bé không dễ phát hiện lặng lẽ phát triển, thậm chí ngay cả chính cô cũng không nhận thấy.
Hiển nhiên Côn cũng cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng anh ta là một ông chú thành thục, vẫn vỗ vai thiếu nữ an ủi: “Không sao đâu, mặc dù bị thương rất nặng, nhưng tôi có thể cảm nhận được dao động tinh thần của cậu ấy vẫn rất khỏe khoắn.” Dao động tinh thần không yếu có nghĩa là ý thức sinh tồn rất mãnh liệt, hoặc thực tế tình trạng thương tích không nghiêm trọng như bề ngoài, nếu không có gì bất ngờ thì đều có thể sống sót.
Nghe anh ta nói vậy, Tang La mới hơi yên tâm một chút, nhưng vẫn vô cùng lo lắng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


