Tang La chợt rúng động, nỗi sợ hãi khổng lồ lảng vảng trong lòng cô, trời đất như quay cuồng.
Đồng thời cô cũng vô cùng phẫn nộ, phẫn nộ đến nỗi toàn thân run lên, nhìn Ngải Nặc Đức đang kích động: “Rồi sao nữa? Bất kể những lời anh nói là thật hay giả, rồi sao nữa? Anh định làm gì?”
Người công lược đang định nói gì đó thì Ôn Nhu đã vội vã chạy tới chặn giữa hai người, mong muốn cứu vãn tình thế: “Ôi trời, hai người đừng cãi nhau nữa. Ngải Nặc Đức, anh hiểu lầm ý tôi rồi, ý tôi hoàn toàn không phải là thế đâu, người Tang La yêu là anh cơ mà, sao có thể là người khác được? Bình tĩnh một chút đi nào!”
Bấy giờ cô ta mới phản ứng kịp, anh ta đang trong trạng thái thôi miên, bởi vì thật lòng yêu Tang La nên mới có phản ứng quá khích như vậy. Thế nên lúc nói chuyện, cô ta giả vờ như vô tình vỗ một phát lên bên trái phần hông của anh ta, đây là chốt mở tỉnh lại mà anh ta từng báo cho cô ta biết. Nếu xảy ra chuyện gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát của họ thì dùng phương pháp này sẽ khiến anh ta tỉnh lại khỏi trạng thái tự thôi miên.
Bất cứ kẻ nào bị đuổi đi thì đều sẽ cảm thấy khó chịu. Người công lược hơi xấu hổ, nhưng còn càn quấy nữa thì sẽ càng mất mặt hơn, chỉ còn cách tạm thời rời đi trước rồi suy nghĩ thật kỹ xem nên làm sao bây giờ.
Ôn Nhu quay sang nói với Tang La: “Anh ấy hiểu nhầm ý tôi…”
“Vậy lời nói ban đầu của cô là gì?” Tang La nhìn cô ta hỏi. Bởi vì tối qua cô không cho cô ta ở lại đây chăm sóc cho Ôn Ngọc nên cô ta chạy đi nói với Ngải Nặc Đức như thế? Muốn châm ngòi ly gián à?
Ngải Nặc Đức đã nói quá rõ ràng, Ôn Nhu hoàn toàn không thể bịa ra một lời nói khác có sơ hở, cho nên cô ta nói: “Tang La, xin lỗi vì sự vô ý của tôi đã khiến hai người cãi nhau. Tôi thực sự không có ý đó đâu, nhưng Ngải Nặc Đức vừa nghe xong đã nổi giận. Có lẽ cô có thể mượn chuyện này suy nghĩ lại thử xem tại sao Ngải Nặc Đức lại không có cảm giác an toàn như vậy? Anh ấy là Vương tử của một nước, vốn dĩ là người rất kiêu ngạo tự tin, nhưng bây giờ lại suy tính thiệt hơn cứ như biến thành một con người khác. Tình cảm là thứ rất phức tạp mà… Tôi đi thăm A Ngọc đây.”
Nói rồi, cô ta xoay người đi về phía phòng bệnh.
Lời nói của Ôn Nhu đẩy hết mọi lỗi lầm lên đầu Tang La. Tang La kinh ngạc đứng tại chỗ, đầu óc rối bời như nồi cám heo bị quấy tung lên. Cô vào nhà vệ sinh, vốc nước rửa mặt, nhưng vẫn không khá hơn chút nào.
Trong đầu cô tràn ngập những lời lên án của Ngải Nặc Đức, từng câu nói của anh ta khi nhớ lại, cô lại không tìm được bất cứ lời nào để cãi lại, thậm chí dường như có một viên hạt giống đâm vỡ mặt đất ngoi đầu ra. Những cảm giác bị cô bỏ qua theo bản năng đều xông ra ngoài.
Sự quan tâm của mình dành cho Ôn Ngọc, cô vẫn luôn cho rằng có lẽ là vì anh liên quan tới người công lược, cho nên cô mới quan tâm tới anh đến thế. Đương nhiên cũng vì vậy, chồng cô là Ngải Nặc Đức, cô chú ý tới người đàn ông khác còn lý do nào ngoài việc đối phương cho cô cảm giác khác thường chứ?
Nhưng nếu chỉ vì lý do đó thì tại sao khi Ngải Nặc Đức và Ôn Ngọc thực sự nảy sinh mâu thuẫn và va chạm, mình lại đứng về phía Ôn Ngọc? Chỉ vì mình công bằng không thiên vị thôi sao? Chỉ vì Ngải Nặc Đức là cố tình gây sự? Cô cũng từng yêu rồi, chẳng lẽ lại không biết tâm trạng khi yêu một người là thế nào hay sao? Mà sự nhận thức này cũng khiến cô vô cùng sợ hãi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


