Người công lược nhận được thông báo tiến độ công lược nữ chính bị sụt xuống, vừa nổi giận lại vừa hoang mang khó hiểu. Tại sao lại thế? Tại sao nữ chính lại đứng về phía nam chính? Rõ ràng anh ta đã nói như thế rồi mà! Khoan đã, phản ứng này của nữ chính không đúng lắm, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn rồi.
Ôn Ngọc căn bản không phải là nhà khoa học chân yếu tay mềm, anh ta là dị hình, có lẽ sở hữu năng lực đặc thù nào đó có thể che mắt Tang La chăng?
Anh ta đi tìm Ôn Nhu.
Hai người đứng dưới khu ký túc xá tán gẫu một cách quang minh chính đại, càng làm vậy thì càng không khiến người ta nghi ngờ.
“Anh ta có năng lực đặc thù gì không?” Ngải Nặc Đức mặt lạnh như tiền hỏi.
“Có năng lực hệ tinh thần.” Ôn Nhu đáp.
Ngải Nặc Đức lập tức căm tức, siết chặt nắm tay lại: “Sao cô không nói sớm?!”
Ôn Nhu mỉm cười dịu dàng: “Ha ha, anh có hỏi tôi đâu. Hơn nữa ai mà ngờ được đã qua lâu như vậy rồi mà anh vẫn chưa thể công lược nữ chính chứ? Nói đi cũng phải nói lại, anh hỏi tôi câu này có phải là lại bị nam chính làm gì rồi không? Lại bị mất mặt ở chỗ anh ta hả?”
Sắc mặt Ngải Nặc Đức rất khó coi.
Nếu Ngải Nặc Đức không tự thôi miên bản thân thì tình yêu giả tạo của anh ta rất có khả năng sẽ bị nữ chính phát hiện, nhưng chỉ cần tự thôi miên thì lại khó tránh khỏi ghen tị, hoàn toàn không thể khống chế. Diễn xuất và thuật thôi miên sơ cấp của anh ta rất đủ dùng ở thế giới cấp thấp, nhưng đây là thế giới nhỏ cấp S, hơn nữa sắp tiến hóa thành thế giới lớn, e rằng không xài được.
Ngải Nặc Đức vừa nhức đầu lại vừa phẫn nộ. Hệ tinh thần à, thì ra là thế, lời nói mà Ôn Ngọc để cho Tang La nghe được hoàn toàn khác hẳn lời nói mà anh ta nghe thấy, cho nên Tang La mới đứng về phía Ôn Ngọc! Ngay từ ban đầu là vì Ôn Ngọc quay lưng về phía anh ta nên anh ta không nhìn thấy khẩu hình của Ôn Ngọc, còn về sau là anh ta chặn Ôn Ngọc ở trên tường, khi Ôn Ngọc nói câu cuối cùng thì cố ý đẩy gọng kính, che miệng lại. Anh ta nghe thấy thanh âm mà Ôn Ngọc trực tiếp truyền vào đầu mình, còn Tang La thì nghe thấy lời nói từ miệng Ôn Ngọc! Chết tiệt!
Bây giờ phải làm sao đây? Phải vãn hồi lại mới được. Nhưng Ôn Ngọc là một kẻ xảo trá, e rằng đã đề phòng từ trước rồi. Trong mắt Tang La, anh ta chỉ là một nhà khoa học yếu đuối, bây giờ mình chạy tới nói với cô ấy rằng anh ta có năng lực hệ tinh thần đã hãm hại mình thì cô ấy sẽ tin sao? Không chừng còn biến khéo thành vụng ấy chứ.
… Không còn cách nào khác ngoại trừ vạch trần thân phận thật sự của nam chính.
“Cô có bằng chứng liên quan nào có thể cho tôi dùng không?” Ngải Nặc Đức hỏi Ôn Nhu.
Ôn Nhu: “Anh đừng có mơ. Nếu tôi có mấy thứ đó thì anh cho rằng tôi có thể được tín nhiệm bao lâu nay hay sao?” Ôn Ngọc là một người tâm tư kín đáo, hơn nữa còn rất cảnh giác, sẽ không để lại bất cứ nhược điểm nào vào tay người khác, cho dù là người thân.
Ôn Nhu không có tác dụng, Ngải Nặc Đức đành phải tự nghĩ cách.
Trên đường trở về ký túc xá, anh ta nhìn thấy Ngải Tát Khắc và Nhĩ Lan đang đứng trên hành lang. Hai người đang thì thầm trò chuyện, trông có vẻ thậm thà thậm thụt, nghe thấy động tĩnh thì lập tức cảnh giác nhìn sang.
Ngay sau đó, Ngải Tát Khắc lập tức nhe răng cười: “Là cậu à người anh em, làm chúng tôi sợ hết hồn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


