Người công lược vẫn cho rằng có thể trèo lên giường của Tang La rất dễ dàng, nhưng ngay cả một cái hôn thực sự cũng không hôn được.
Rất rõ ràng, là bởi vì sự quấy rầy của Ôn Ngọc.
Ôn Nhu: “Anh làm sao vậy? Tại sao vẫn chưa tóm nữ chính?”
Ngải Nặc Đức: “Cô làm sao vậy? Tại sao nam chính lại không thể ngồi yên một chỗ được vậy?”
Trong lòng hai người đều có oán hận với nhau, Chủ Thần đã xuất hiện tham vọng rất lớn đối với thế giới này, áp lực mà bọn họ phải chịu là ngang nhau. Nếu mọi chuyện thất bại, hai người đều sẽ bị trừng phạt như nhau. Nhưng trong đó, căm hận của Ôn Nhu còn lớn hơn nữa.
“Bởi vì hai người không thể cùng đi vào một lúc nên Chủ Thần đã đưa tôi vào trước để trải đường cho anh. Sau khi anh tiến vào ở bên kia giả làm nam chính được ưa thích, ăn cay đánh rắm cũng không làm, lấy mỹ danh là khí chất không thể bắt chước được, cần thời gian đào tạo. Bây giờ đào tạo xong rồi, ngay cả miệng của nữ chính cũng không hôn nổi! Anh không biết xấu hổ còn muốn chất vấn tôi? Má nó tôi làm còn không đủ nhiều chắc?”
Kế hoạch công lược này là Chủ Thần và Ngải Nặc Đức cùng nhau làm, Ôn Nhu không phục, dựa vào cái gì mà cô ta chỉ là nhân vật phụ chứ không phải nhân vật chủ chốt? Thiết lập nhân vật của cô ta ở thế giới này cực kỳ dễ dàng công lược nam chính cơ mà? Nhưng cũng bởi vì người công lược nhằm vào Tang La và chồng của cô ta thất bại đều là phụ nữ, cho nên lúc này Chủ Thần yêu cầu người công lược là đàn ông đến, nghiêm khắc yêu cầu cô ta phải dựa theo kế hoạch mà tiến hành.
Ngải Nặc Đức nhìn thấy tin nhắn, sắc mặt vô cùng khó coi, anh ta đập điện thoại trên mặt đất, trong lòng cực kỳ lo lắng. Ai mà nghĩ sẽ như vậy chứ? Ngay từ đầu Tang La đối với anh ta còn có cảm tình đến 90%, chỉ thiếu 10% nữa thôi là đã thành công rồi. Cho nên anh ta hoàn toàn không để nam chính vào mắt, cảm thấy thành quả chiến thắng có thể tùy tiện duỗi tay ra là hai được. Kết quả sau vài ngày, tiến độ cũng không tăng lên một chút nào, anh ta còn có thể cảm giác được nữ chính quá để ý đến Ôn Ngọc khiến anh ta có chút tức giận.
Nhưng anh ta “yêu” cô như vậy, làm sao có thể không sinh ra địch ý với người đàn ông làm đủ loại chuyện mờ ám khiến cho cô chú ý, cướp đoạt sự quan tâm của cô, còn cùng cùng làm việc chung với cô, rất nhiều lần còn ở chung trai đơn gái chiếc? Anh ta không có cách nào thôi miên bản thân chỉ yêu cô, không thèm để ý đến người theo đuổi cô, bởi vì chuyện này hoàn toàn là không có khả năng, không phù hợp với logic!
Không còn cách nào khác, tóm lại là phải nghĩ cách tóm được Tang La, có được thân thể của cô, tiến độ chắc chắn sẽ tăng lên. Phụ nữ chính là loại sinh vật như vậy, lên giường và không lên giường là sẽ khác nhau ngay.
Anh ta thầm nghĩ sau đấy bắt đầu chuẩn bị ra tay.
Ôn Ngọc vừa quay đầu đã nhìn thấy dáng vẻ tâm tình không vui của cô, anh tháo tấm bảo vệ mắt xuống rồi nói: “Hình như tôi đâu có trêu chọc gì tới cô đâu phải không?”
Tang La: “Tiếp tục làm việc của anh đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


