Chủ Thần tạo ra một một thân xác, được phỏng theo cơ thể nam chính của thế giới này. Đừng nói là dáng người và khuôn mặt, cho dù chỗ nào nốt ruồi và vết bớt cũng không có sai lệch. Đã vậy trải qua các thế giới trước, anh ta lấy được vận khí rồi tích tụ được vận khí của một số nam chính vào người mình, từ trong ra ngoài đều tỏa ra được khí chất. Phải nói mức độ hoàn thiện cực kỳ giống với nam chính thật sự. Hơn nữa anh ta đã đọc qua n lần, lật qua lật lại 10 loạt truyện nguyên tác, gần như có thể bắt chước tất cả các chi tiết động tác của nam chính. Bởi vậy đừng nói là nữ chính và nam chính thật sự khi chưa biến thành tiến sĩ Ôn Ngọc không quen biết nhau, cho dù cô thực sự chuyển kiếp sống lại thì cũng không thể nào phát hiện anh ta là giả.
Người công lược tự tin thầm nghĩ như vậy.
“Dạ thưa anh, rượu của anh đây ạ.” Tiếp viên hàng không tươi cười ngọt ngào đưa ly rượu vàng óng ánh tới, đôi mắt nhìn về phía anh ta tràn đầy vẻ quyến rũ.
Người công lược nhận lấy rượu, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, khôi ngô như một thiên thần hạ phàm, ngón tay dường như vô tình lướt qua mu bàn tay của cô ta.
Không thể không thừa nhận vẻ ngoài này của nam chính thực sự đẹp đến mức hoàn mỹ, với khuôn mặt và gia thế như vậy, có người phụ nữ nào mà không thể tán đổ được chứ? Người công lược là đàn ông, anh ta cảm thấy một người đàn ông xuất sắc có thê thϊếp thành đàn cũng là điều rất bình thường thôi. Có vốn liếng này, tại sao phải phải tuân theo một người phụ nữ cả đời chứ? Mặc dù nữ chính thật sự rất xinh đẹp, người đàn ông nào cũng muốn chinh phục cô, nhưng mà cũng không cần phải tuân theo cả đời, phụ nữ có xinh đẹp hơn nữa, qua một đoạn thời gian không phải sẽ chán ngấy sao?
Sắp tới sẽ đến bên cạnh nữ chính rồi, đến lúc đó vì 10% cuối cùng, không thể để xảy ra một chút sai lầm nào được. Cuối cùng ở trên máy bay tiếp tục thực hiện một lần nữa, anh ta sẽ bị thôi miên sâu, đến lúc đó trong mắt của anh ta chỉ có một mình nữ chính thôi.
...
Trên chuyến bay BC77 bay đến thủ đô Aram, phía dưới có một bóng đen chậm rãi chui vào bên trong thông qua khe hở của máy bay.
Trong khoang hạng nhất, một kẻ vai u thịt bắp tóc ngắn màu vàng ngồi trên một cái ghế, trái ôm phải ấp, đám mỹ nhân say sưa dựa vào lồng ngực anh ta, đút cho anh ta uống rượu ăn hoa quả.
“Ngải Tát Khắc, lần này công việc của anh sẽ kéo dài bao lâu?”
“Ai biết được đâu? Tóm lại sau khi các em chơi một vòng quanh Aram thì tự mình trở về, ở nhà ngoan ngoãn chờ anh.”
“Thật đáng ghét, như vậy người ta cô đơn thì phải làm sao đây, bọn em không thể ở lại Aram chờ anh sao?”
“Đúng đúng, không thể thỉnh thoảng ra ngoài với bọn em sao?”
“Công việc chính là công việc, không được chính là không được.”
“Ây da… được rồi.”
Người đàn ông đứng dậy vào toilet, đóng cửa lại, ngửa đầu huýt sáo bắt đầu đi tiểu, không hề phát hiện nước trong bồn cầu đang từ từ bị màu mực xâm chiếm, dần dần biến thành màu đen. Đợi đến khi anh ta nhận ra tiếng xả nước có gì đó sai sai, khoảnh khắc cúi đầu xuống, thứ màu đen kia nổ tung xông về phía anh ta, anh ta không kịp làm phản ứng gì, bị thứ màu đen nuốt sống.
Thứ màu đen kia hình người cao lớn quỷ quái đứng ở nơi đó, bắt đầu chuyển động, giống như đang nhai nuốt đồ ăn, chờ khi tiêu hóa xong, nó hiện ra độ cong chuyển động như gợn sóng, dần dần, hóa thành bộ dạng của người đàn ông tóc ngắn màu vàng vừa rồi.
Anh ta khởi động bả vai và thân thể, điều chỉnh vẻ mặt, sau đó để lộ một hàm răng trắng, cười sảng khoái đi ra ngoài.
Anh ta trở lại trên ghế ngồi, đám phụ nữ lập tức quay lại dựa vào, có người ngửi ngửi: “Đáng ghét nha, Ngải Tát Khắc, có phải anh tiểu ra quần không thế?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


