Chúng tín đồ thấy cảnh tượng như vậy đều sửng sốt, sau đó cảm động không thôi. Chánh án của họ vì ngăn cản Trùng tộc, không chỉ lao vào nguy hiểm bảo vệ tiểu ác ma mà còn để cô tránh sau đôi cánh mình, sưởi ấm cho cô, thật không hổ là chánh án tượng trưng cho công bằng chính nghĩa nhân ái. Tình yêu vĩ đại của anh không hề vơi đi dù là với ác ma trời sinh mâu thuẫn với tộc Thiên sứ!
Nếu Tang La đã tỉnh, vậy thì không cần tiếp tục ở lại hành tinh này nữa. Ngải Nặc Đức đứng dậy, tiện tay kéo Tang La từ mặt đất lên.
Tang La ngáp một cái. Trải qua một đêm, tuy đã mở mắt nhưng đầu óc vẫn chưa tỉnh táo cho lắm. Ngải Nặc Đức kéo cô lên, cả người cô mềm như bông, rất tự nhiên dán sát vào anh, không chút khách khí giao hơn nửa trọng lượng cơ thể cho anh. Nếu không phải đôi tay còn bị phong ấn thì cô đã vươn ra ôm lấy cánh tay anh rồi.
Quả thật giống như niềm tin của cô con gái nhỏ với cha mình, toàn tâm toàn ý giao phó.
Ngải Nặc Đức: “!”
Chánh án chưa từng được hưởng thụ đãi ngộ của Tang La bao giờ đột nhiên được gần gũi, hơn nữa còn thân thiết như vậy, thật sự là thụ sủng nhược kinh*, đồng, đồng cam cộng khổ? Cách mạng tình nghĩa? Chánh án với tình yêu vĩ đại trong mắt chúng tín đồ đang cứng đờ người, không dám dùng sức, sợ không cẩn thận đánh thức tiểu ác ma hiếm khi mới gần gũi với anh như vậy, sau đó đối phương sẽ không chỉ đẩy anh ra, mà còn lộ ra dáng vẻ tức giận nữa. (*: Ngỡ ngàng, bất ngờ vì được sủng ái, yêu thương.)
Cũng may từ trước tới nay anh đều nói năng thận trọng, thế nên không lộ ra trước mặt người ngoài.
Thấy Tang La cuối cùng cũng tỉnh ngủ, sau đấy lại muốn rời đi. Nhưng Ngải Nặc Đức không muốn để cô rời đi, trong lòng anh có chút sốt ruột: “Tang La…”
“Cái gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


