Tang La trốn trong ký túc xá chơi game, có người tới gõ cửa quan tâm cô chỉ đáp vài câu. Mọi người đều thông cảm cho tâm trạng của cô, không làm phiền nhiều, cho cô thời gian một mình suy nghĩ và tự chữa lành.
Ngải Nặc Đức lập tức bị một tiễn xuyên tim. Mím chặt môi, không từ bỏ ý định tiếp tục bổ sung chi tiết, hèn mọn chờ một câu trả lời thân thiện.
Lão thái thái ở trong văn phòng nhìn anh, còn lo hơn cả anh nữa, liên tục mở miệng muốn nói gì đó nhưng nghĩ tới bản thân lúc trước vì muốn tốt cho anh mà ép anh ấn định hôn ước, trái lại thành chướng ngại vật cho cháu trai nên lại ngậm miệng. Thôi bỏ đi, quả nhiên tình cảm là chuyện giữa hai người, người ngoài không nên can thiệp vào, ngộ nhỡ có lòng tốt lại làm chuyện xấu đi thì sao?
Mãi tới giờ cơm trưa, trái tim của Chánh án đại nhân sắp bị bắn thành cái sàng trên diễn đàn nặc danh rồi, nếu như màn hình mà có thực thể, chắc đã bị bắn cho tan nát rồi. Anh thở dài một hơi, tắt máy tính quang học đi, màn hình treo lơ lửng trước mắt vụt tắt. Anh nhìn camera trong khu ký túc xá nữ, những người khác đều đã đi ăn cơm trưa rồi, nhưng cửa phòng Tang La vẫn đóng.
Anh nhíu mày, đứng dậy, nhưng lại nghĩ tới những lời cay đắng của mọi người trên mạng. Hiện giờ anh thật sự không nên xuất hiện trước mặt cô sao? Cũng phải, bây giờ cô không hề muốn nghe anh giải thích quan hệ của anh và Bối Bội… Lúc này dù muốn an ủi cô, anh cũng không thể tìm được bất cứ lý do nào.
Ra sức nắm tay lại, anh gọi điện thẳng cho phía nhà ăn, bảo người mang đồ ăn tới cho Tang La. Nhưng vừa ngắt điện thoại thì chợt thấy Tang La mở cửa phòng ngủ ra, cô đi ra ngoài.
Tang La đi về phía cổng học viện, bụng đói cồn cào, bước chân không khỏi nhanh hơn.
Từ xa cô đã nhìn thấy bạn học mới quen bên ngoài cổng Chủng viện. Tóc ngắn tao nhã, làn da màu lúa mạch, thân hình khỏe mạnh tràn đầy sức sống, trên tay xách theo một hộp cơm, khẽ nhíu mày lại, trông có vẻ không được kiên nhẫn cho lắm.
Kova quả nhiên là người ngoài lạnh trong nóng, miệng thì chê nhưng cơ thể lại thành thật hơn nhiều. Mấy ngày nay khi cô gửi tin nhắn quấy rầy cô ấy, nhìn tin nhắn trả lời có thể thấy rõ mồn một dáng vẻ “ai muốn làm bạn với cô” của cô ấy. Hôm nay nghe nói cô bị lừa và phản bội, không ngờ lại chủ động tới đưa cơm cho cô. Xem ra Kova còn nhớ rõ cô từng nói với cô ấy rằng cơm ở Chủng viện không hợp khẩu vị của cô.
Nhìn thấy cô, vẻ mặt Kova dường như có chút kỳ lạ, ném cơm vào lòng Tang La rồi nói: “Không sao nữa thì tôi đi đây.”
Tang La nhận lấy hộp cơm nặng trĩu, ra vẻ không nỡ hỏi: “Nhanh vậy sao?”
“... Không thì sao? Cô có việc gì chắc? Tôi còn chưa ăn cơm đâu.” Kova liếc mắt nhìn hộp cơm trong lồng ngực Tang La.
Tang La nén cười, lập tức nói: “Cậu mang cho tớ nhiều quá rồi, chắc chắn tớ không ăn hết được đâu, khẩu vị của người trong Chủng viện quá thanh đạm, không thể lãng phí, hay là chúng ta cùng ăn đi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


