“Ngải Nặc Đức, em muốn ăn cơm.”
“Ngải Nặc Đức, em muốn xem phim thần tượng, cái phim tiểu kiều thê của tổng tài nhân ngư ý.”
“Ngải Nặc Đức, em muốn uống nước.”
“Hình như móng tay hơi dài, em muốn cắt móng tay.”
Mà đại thiên sứ bị sai tới sai lui nhíu mày nói: “Vừa ăn cơm xong không được nằm.”
“Bớt xem mấy loại phim coi thường chỉ số thông minh này đi.”
“Giữ lại ít móng tay có thể làm vũ khí.”
“... Ngứa ở đâu?”
“...”
Chánh án vừa làm ra vẻ nghiêm trang như một người nghiêm túc đưa ra ý kiến của mình, vừa bị sai tới quay mòng mòng, dáng vẻ cao cao tại thượng tôn quý mà lạnh lùng, làm chuyện bưng trà rót nước, miệng thì chê nhưng cơ thể lại vô cùng ngoan ngoãn.
Tang La thấy anh như vậy không nhịn được muốn bắt nạt anh, nhàn rỗi kiếm chuyện làm. Nói ra thì anh cũng thảm, tuy cô yêu anh nhưng đúng là luôn thích bắt nạt anh. Dù Tang La không biết những người từng bị người công lược phá hoại có cuộc sống ban đầu ra sao, nhưng dựa theo Tạ Vi Vi xuất hiện ở kiếp đầu tiên mà đoán, thì về mặt tinh thần, có thể nói là anh bị cô bắt nạt từ kiếp đầu tới kiếp cuối.
Nhưng nói trắng ra, đây cũng là do anh tự chuốc lấy cả. Nếu anh không dung túng không giới hạn như vậy thì cô cũng đâu thể không kiêng nể gì như thế. Đây có lẽ cũng là một kiểu làm nũng.
Tang La có chút đắc ý, thế nên cái đuôi sau lưng vui sướng vung vẩy.
Ngải Nặc Đức vì suy đoán trong lòng nên luôn lén lút quan sát Tang La. Anh không dám dễ dàng kết luận, tự mình đa tình, một khi nhầm lẫn, tiểu ác ma tính khí nóng nảy này sẽ không để yên cho anh.
Nhưng nếu không thì làm sao có từ “thông suốt” đây? Cái gọi là thông suốt, đại khái là căn phòng vốn dĩ tối đen như mực đột nhiên được một chiếc đèn chiếu sáng, thế nên cảnh tượng trong phòng cuối cũng lộ ra rõ ràng. Hơn nữa cái đuôi nhỏ của Tang La đúng là bản thể của cô, ngoài mặt thì hung dữ, nhưng đuôi lại không ngừng ngoe nguẩy đắc ý vui vẻ.
… Thật sự quá đáng yêu.
Sừng trên đầu ác ma cũng đáng yêu như vậy, ngón chân cũng đáng yêu như thế, dáng vẻ vênh mặt hất hàm sai khiến cũng đáng yêu nhất vũ trụ.
Ngải Nặc Đức hít sâu một hơi, kiểm soát tâm trạng vì mừng như điên mà dần trở nên nhộn nhạo, thầm nghĩ không thể dọa tới người hâm mộ của mình được.
Ngải Nặc Đức cho rằng có lẽ Tang La là tín đồ của mình, hoặc là fan hâm mộ, đã thích anh từ sớm, thế nên vừa gặp anh đã nhiệt tình, kích động gọi anh là “chồng” Vì vậy, do hiểu lầm quan hệ giữa anh và Bối Bội nên mới trở mặt với anh, sau khi nghe nói anh và Bối Bội không có quan hệ gì lại hòa hoãn trở lại.
Tang La cũng thích anh.
Anh quả thật như đang bước trên mây.
Anh đang mải vui mừng vì phát hiện ra chuyện Tang La cũng thích mình, một lát sau, Tang La lại được đằng chân lân đằng đầu, khi cô gác chân lên đùi anh, bảo anh mát xa cho cô, anh mới phản ứng lại.
Ngải Nặc Đức nhíu mày, vừa nghi hoặc vừa không dám chắc chắn: “Có phải em cố ý… bắt nạt anh không?” Anh cho rằng Tang La sai bảo anh là vì cô thật sự cần anh giúp làm những chuyện đó, nhưng bây giờ xem ra, hình như không đúng lắm.
Tang La lộ ra vẻ mặt kinh ngạc “người ngờ nghệch đột nhiên thông suốt”, nhưng rất nhanh đã thu lại biểu cảm: “Đâu có, em nào dám bắt nạt anh chứ, Chánh án đại nhân?”
Dù gọi “Chánh án đại nhân” nhưng giọng điệu rõ ràng không có chút kính sợ.
Chánh án đại nhân nhìn vẻ mặt cao ngạo của cô, cảm thấy cô đã hoàn toàn đè đầu cưỡi cổ anh rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


