Trần Vũ Châu cảm thấy bản thân như đang đạp trên dây thép, lung lay sắp ngã xuống vực sâu vạn trượng. Cô ta đã quen với những kịch bản lần mò kia rồi, sao lại không biết thứ đợi chờ trong tương lai của mình là gì chứ.
Cô ta sẽ càng thảm hại hơn Bối Bội, dù Bối Bội thế nào đi chăng nữa thì cũng là con gái nuôi của nhà họ Tang, cô ta mắc lỗi, cuối cùng truy cứu chỉ có nhà họ Tang mà thôi. Còn cô ta thì lại khác, trường học truy cứu cô ta, cư dân mạng truy cứu cô ta, tất nhiên, nhà họ Tang càng không tha cho bọn họ.
Khó khăn nhất chính là cô ta đã gọi ba mẹ đến rồi, nếu không với mối quan hệ tích lũy nhiều năm của bọn họ ở gia tộc thì hoàn toàn có thể mời ban ngành chính phủ có liên quan ở bên đó ra tay, xin nhờ liên minh chính phủ đưa cô ta về nhà để tự bọn họ xử lí. Như vậy, trời cao hoàng đế xa, cô ta vẫn có thể bắt đầu lại từ đầu.
Tất nhiên, cô không thể làm như mặc kệ, phá vỡ thiết lập của nhân vật, vẫn nên phải diễn kịch cho Bối Bội nhìn. Mặc dù có lẽ cô ta đã bị đưa đi rồi, không còn xuất hiện trước mặt cô làm cô ngứa mắt nữa, nhưng chắc cô ta vẫn còn sống nhởn nhơ. Giác quan thứ sáu mách bảo cô rằng, tốt nhất đừng để người công lược và Chủ Thần phát hiện chuyện cô tỉnh lại, tạm thời duy trì cục diện địch ngoài sáng ta trong tối là cách làm sáng suốt nhất, cũng phù hợp với sở thích xấu xa của cô.
Vậy nên cô phải về ký túc xá để “chữa lành vết thương”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


