Tuy anh điều tra được Tang La từng tự xưng là đồng tính luyến ái, nhưng ở trước mặt anh, Tang La lại không thừa nhận bản thân đồng tính luyến ái. Anh không hề có bằng chứng chứng minh Tang La là người đồng tính. Trước đây ở quê, cô chưa từng có quan hệ thân thiết với Alpha nào, bị người đồng tính đùa giỡn ở quán bar, còn cũng gạt hết họ ra.
Nghĩ lại cảm thấy rất tức giận, nếu cô không phải đồng tính luyến ái, mà anh lại bị bẻ cong thì bất công quá. Rõ ràng là cô tới chọc anh trước, khiến anh biến thành dáng vẻ xa lạ này.
Nhưng thứ tình cảm lạ lẫm này khiến anh khoanh tay chịu chết, không thể thản nhiên hỏi thẳng ra nữa. Sợ cô biết tâm tư của mình.
Thế nên anh chỉ có thể tự mình âm thầm tìm cách, nắm được chứng cứ chứng minh Tang La là đồng tính luyến ái.
…. Làm thế nào để xác nhận một người có phải đồng tính luyến ái hay không?
Anh nhập câu hỏi này vào công cụ tìm kiếm.
(*phi lễ chớ nhìn: vô lễ, không nên nhìn.)
Thế nên hiện giờ anh hoàn toàn không biết, Tang La từng có phản ứng với anh hay không.
Nghĩ vậy, nhân lúc Tang La lên lớp buổi tối, Ngải Nặc Đức tới phòng ngủ của cô, nhìn chăn bông trên giường, một lúc lâu sau, anh rời khỏi ký túc xá, khi trở lại, trên tay dắt theo một con chó quân sự mượn của gác cổng trường học.
Tang La tan học trở lại, thấy Ngải Nặc Đức và một con chó ngồi ở phòng khách, nhìn thấy cô bèn đứng lên.
Tang La không thể hiểu nổi: “Sao lại có con chó ở đây?”
Cả người Ngải Nặc Đức căng ra, không được tự nhiên nói: “Nó chạy lên tầng, vào phòng cô, đi tiểu trên giường cô.”
“Cái gì?” Tang La sợ hãi nhìn về phía con chó kia, con chó nghiêng đầu, lè lưỡi nhìn cô, hai mắt lấp lánh, thuần khiết vô tội.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)