Mà bên ngoài cửa sổ, có bóng người dừng lại, nhìn thấy hai người ôm nhau ở bên trong, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi, vội vàng rời đi.
Hai người ôm nhau vào phòng, lăn lộn tới giường, mọi thứ đều thuận lợi, cho tới khi Ngải Nặc Đức đột nhiên sờ vào thứ đồ giả kia của Tang La, xúc cảm trên tay anh như bị một chậu nước lạnh đổ xuống, đầu óc nóng ran cũng hoàn toàn tỉnh táo lại.
Anh dừng lại, lập tức đẩy Tang La ra, ôm đầu ngồi trên giường, nỗi khổ sở khó nói thành lời bao trùm lên anh.
Lần đầu tiên bị anh đẩy ra, Tang La ngơ ngác vài giây, thấy Ngải Nặc Đức cúi đầu im lặng mặc lại quần áo, duỗi tay giữ anh lại: “Sao, sao thế?”
“... Xin lỗi, tôi biết giờ em rất khó chịu, tôi không nên lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.” Tang La hoàn toàn không phải đồng tính luyến ái, cô không có chút phản ứng nào với anh, cô chỉ vì mất đi người thân duy nhất, quá khó chịu nên mới như vậy, cô căn bản không hề thích anh. Anh có thể giả vờ không hay biết gì để có được cô, dù sao thì anh cũng không phải chính nhân quân tử, nhưng chính vì quá thích một người, nên mới trở nên nhát gan.
Nếu buông thả bản thân, đợi cô tỉnh lại, ngay cả bạn bè cũng không thể làm nữa.
Tang La chợt sửng sốt, thấy anh khó chịu như vậy, cô lập tức đau lòng, vội vàng nói: “Không phải… em thích anh!”
Ngải Nặc Đức nhìn về phía cô, cánh môi khẽ mấp máy: “Nếu em thích tôi, vì sao… em không có cảm giác với tôi?”
Tang La cúi đầu nhìn thoáng qua cậu em giả của mình, rồi lại nhìn Ngải Nặc Đức, rõ ràng, ông xã quan trọng hơn thể diện nhiều: “Em liệt dương!”
Ngải Nặc Đức thu hồi tầm mắt, dường như đang nói “không cần thiết phải vậy”, đứng lên trầm giọng nói: “Tôi đi làm chút gì đó cho em ăn.”
Tang La: Con mẹ nó chứ...
Trêu chồng vui nhất thời, trăm cái miệng cũng không giải thích nổi.
Cũng phải, dưới tình huống như vậy mà nói ra điều này, ai sẽ tin được chứ? Hiện giờ Tang La rất muốn nói thẳng ra với Ngải Nặc Đức thật ra bản thân là O, nhưng nghĩ tới chuyện Chủ Thần đích thân tới, không biết có phải phát giác ra điều gì, hay là đã phát hiện ra chuyện cô tỉnh lại hay không, thế nên cô không dám làm liều.
Tang La còn chưa nghĩ xem nên làm thế nào, người nhà Ngải Nặc Đức đã gọi điện tới, bảo anh dẫn Tang La về nhà ăn cơm.
...
Nhà Ngải Nặc Đức ở số 19 phố Bạch Cáp, đây vốn là trụ sở Tổng soái quân đội các đời trước đây, nhưng vì mấy thế kỷ qua đều bị gia tộc họ chiếm giữ, nên đã thành nhà họ luôn.
“Đừng sợ.” Ngải Nặc Đức thản nhiên nói. Anh tưởng Tang La sẽ dè dặt, dù sao thì làm gì có ai không cảm thấy căng thẳng khi tới một nơi như thế này chứ?
“Vâng.” Tang La nhìn thoáng qua anh, chuyện ban ngày, giờ họ vẫn có chút xấu hổ và kỳ lạ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


