Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Nam Chính Truyện Ngược Luyến Mạt Thế Hắc Hóa Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Tất cả bọn chúng đều nằm bên trong thành phố đã bị nước nhấn chìm.

Độ sâu của nước chừng bốn năm mươi mét, bên dưới tối đen như mực, ngoại trừ những sinh vật dưới nước nguy hiểm, còn có những vật sắc nhọn trôi theo dòng nước, không cẩn thận va phải là mất mạng như chơi.

Thị lực của người bình thường nhìn xuống nước chỉ thấy một mảnh hỗn độn, nhờ ánh sáng mạnh của đèn pin có lẽ sẽ đỡ hơn chút, Tuyết Tiêu tuy không có dị năng nhưng trong tay cô lại có rất nhiều món đồ kỳ lạ.

Ví dụ như đạo cụ [Thị lực của tang thi x1 giờ].

Sau khi sử dụng đạo cụ này, ngay cả sinh vật phù du trôi qua trước mắt cô cũng nhìn thấy rõ mồn một.

Đủ để thấy thị lực của tang thi đáng sợ đến mức nào.

Chỉ có mình cô mới nhìn thấy rương bảo vật, chúng có hình vuông vức và phát sáng.

Cấp thấp màu trắng, trung cấp màu xanh lam, cao cấp màu tím, còn loại hiếm có là màu cam.

Nhưng thứ cô nhìn thấy nhiều nhất vẫn là màu trắng.

Rương bảo vật màu trắng trôi nổi trong nước, Tuyết Tiêu bơi tới ấn mở rương:

Dầu muối tương giấm x3

Đạn x3

Tăm bông y tế x3

Vật phẩm mở ra từ rương bảo vật cấp thấp tuy bình thường, nhưng được cái số lượng nhiều, có thể mở một lần ra vài loại.

Vốn dĩ cô không định đi qua đó, nhưng lại thoáng thấy một tia sáng màu cam đang nhấp nháy ở phía dưới.

Màu cam, là rương bảo vật hiếm có.

Cái này phải đi, nhất định phải đi lấy!

Tuyết Tiêu không chút do dự lặn xuống phía dưới.

Trên thuyền nhà.

Tóc Đỏ và Tóc Xanh đang cầm kính viễn vọng thay phiên nhau tuần tra xung quanh, khoảng cách giữa bọn họ và các công trình kiến trúc khá xa, coi như là an toàn, nhưng để đề phòng bất trắc, họ vẫn kiên trì thay phiên nhau canh gác.

Hai người đứng xoay lưng lại với nhau tuần tra theo hai hướng khác nhau.

Bầu không khí hơi nhàm chán, vì thế Tóc Xanh nói: “Cậu đoán xem lần này lão đại sẽ mang thứ gì từ dưới nước lên?”

Tóc Đỏ vẻ mặt nghiêm túc: “Lão đại cũng sẽ không nói đâu, đoán cũng vô dụng thôi.”

“Lão đại không nói, nhưng cũng đâu có cấm chúng ta đoán đâu.” Tóc Xanh hừ hừ nói, “Hai hôm trước lúc nấu cơm cậu làm đổ hũ muối, cậu thấy lão đại có tức giận không?”

Tóc Đỏ: “Đó là vì tôi đã nhặt lại hết số muối bị đổ rồi mà!”

Nói xong lại cảm thấy có gì đó sai sai, quay đầu trừng mắt nhìn hắn: “Chân trước còn bảo tôi đoán, quay đi đã lôi chuyện tôi làm đổ hũ muối ra nói, hai chuyện này có liên quan gì đến nhau? Chẳng lẽ cậu còn định mách lẻo với lão đại về tôi hả?”

“Cậu không hiểu, thật sự không hiểu gì cả.” Tóc Xanh thở dài đáp, “Bởi vì muối đối với lão đại không phải là thứ gì quá quý giá, cô ấy còn có rất nhiều rất nhiều, cho nên mới không tức giận vì hành động làm đổ cả hũ muối của cậu.”

“Nói cách khác, thứ mà lão đại lấy từ dưới nước lên, khả năng cao nhất chính là muối.”

Nói xong còn tự cảm thấy rất có lý mà gật gật đầu: “Không sai, ít nhất 80% là muối.”

Tóc Đỏ bực mình trừng mắt nhìn cậu ta một cái.

Khó hiểu quá, lời tên này nói thật sự quá khó hiểu.

Cậu ta cầm kính viễn vọng lên nhìn lại một lần nữa.

Kết quả chưa đến hai phút sau, liền nghe thấy Tóc Xanh khiếp sợ thốt lên: “Vãi chưởng!”

“Sao vậy?” Tóc Đỏ cảnh giác quay đầu lại.

“Có người! Không, có thuyền!” Tóc Xanh kích động nói: “Nhìn bên kia kìa, mau nhìn đi mau nhìn đi!”

Tóc Đỏ lập tức đi tới bên cạnh cậu ta, nhìn theo hướng cậu ta chỉ.

Vị trí của thuyền nhà bị một tòa nhà cao tầng che khuất, bọn họ đứng ở mạn thuyền, phải nhìn vòng qua tòa nhà kia, nhưng Tóc Đỏ chẳng thấy gì cả.

“Cậu lừa ai đấy?” Hắn lẩm bẩm.

“Bị che khuất rồi, cậu đợi tí đi.” Tóc Xanh kích động nói.

Tóc Đỏ kiên nhẫn chờ đợi, một lát sau, liền thấy một chiếc thuyền nhỏ từ sau vật che chắn đi ra, là loại thuyền đánh cá của ngư dân vùng sông nước.

Phía sau còn có ba chiếc thuyền đánh cá nhỏ bám theo sát nút.

“Mẹ kiếp, có thật này!” Tóc Đỏ vừa kích động vừa căng thẳng, nhìn chằm chằm vào chiếc thuyền đi đầu nói, “Khu vực này ngoài chúng ta ra còn có người sống khác, chuyện này phải báo cho lão đại biết!”

“Nói thừa! Nhưng quy mô này xem chừng…… bọn họ giống như một nhóm người, bầu không khí cũng không tốt lắm, lão đại chắc sẽ đi đường vòng thôi.” Tóc Xanh trầm ngâm nói.

Tóc Đỏ nhìn người trên màn hình, ồ lên một tiếng: “Đó là phụ nữ phải không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc