Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Nói bậy! Vùng biển này làm gì có cá mập!” Tóc Đỏ lớn tiếng phản bác, kích động chờ đợi khoảnh khắc con cá kia lao vút lên khỏi mặt nước.
Tới rồi!
Rầm một tiếng, cảnh tượng cần câu cong vút vì sức nặng, dây cước kéo căng rẽ sóng vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp trong tưởng tượng đã không hề xuất hiện.
Bởi vì thứ trồi lên khỏi mặt nước lại là một sinh vật hình người mặc bộ đồ lặn màu đen, nếu cố ép uổng mà nói thì cũng có thể coi là mỹ nhân ngư.
Tuyết Tiêu tháo mặt nạ dưỡng khí ra, tát một vốc nước mạnh về phía Tóc Đỏ: “Cái thứ ngu xuẩn này, câu dính vào dây bình dưỡng khí của tôi rồi!”
Tóc Đỏ toát mồ hôi hột đầy đầu, lập tức cúi gập người hô to: “Lão đại xin lỗi, em sai rồi!”
Tuyết Tiêu bơi tới gần, bắt Tóc Đỏ tháo lưỡi câu ra xong mới lại ùm một tiếng lặn xuống nước.
Tóc Xanh cười đến chảy cả nước mắt, vừa cười vừa nói: “Cá, cá lớn đấy, hẳn là mỹ nhân ngư luôn!”
Tóc Đỏ xông lên lao vào đánh nhau với cậu ta một trận.
Vừa chửi xong chưa được bao lâu, đối phương lại quay đầu xe chạy ngược lại.
Cửa kính xe hạ xuống, một cô gái xinh đẹp tết vài bím tóc nhỏ rủ xuống bên tai lười biếng hỏi: “Này, biết làm cơm chiên cà chua, sườn heo chua ngọt, cánh gà chiên Coca, gà kho khoai sọ không ——”
Chưa đợi cô nói hết câu, Tóc Đỏ và Tóc Xanh đang chạy theo xe đã gào đến khản cả giọng: “Biết! Cái gì cũng biết làm! Tiệc Mãn Hán toàn tịch cũng biết làm luôn!”
Cô gái xinh đẹp lại chẳng dễ lừa như vậy, hỏi tiếp: “Thật không đấy? Vậy các anh nói xem cơm chiên cà chua làm thế nào? Xào cà chua trước hay chiên cơm trước?”
Lũ tang thi phía sau đang ngày càng tới gần.
Tóc Đỏ: “Cà chua!”
Tóc Xanh: “Cơm!”
Nói xong hai người liền liếc nhìn nhau.
Tóc Đỏ: “Cơm!”
Tóc Xanh: “Cà chua!”
Hiển nhiên câu trả lời như vậy không thể thuyết phục được cô gái xinh đẹp trong xe.
Khi đám tang thi đuổi tới nơi đang định tóm lấy hai người bọn họ về, cô nhấn mạnh chân ga tông bay đám tang thi, đồng thời nói: “Này, cho các anh thêm một cơ hội nữa, cánh gà chiên Coca là bỏ Coca vào trước hay bỏ cánh gà vào trước?”
Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, cuối cùng hai người cũng có chút ăn ý, đồng thanh đáp: “Cánh gà!”
Cô gái xinh đẹp hài lòng, dừng xe lại cho hai người bọn họ leo lên.
Từ đó về sau, Tuyết Tiêu rốt cuộc cũng không cần phải chịu đựng trù nghệ thảm họa của chính mình nữa, mỗi ngày đều được ăn ba bữa cơm do hai vị đàn em tỉ mỉ chế biến.
Mới đầu hai người nấu ăn cũng chỉ ở mức miễn cưỡng nuốt trôi, cuối cùng bị một câu “làm không ngon thì đừng hòng ăn cơm” của Tuyết Tiêu kích phát tiềm năng, ngày nào cũng nghiên cứu thực đơn rèn luyện tay nghề, trong thời gian ngắn đã tiến bộ thần tốc.
Mặc dù bọn họ rất thắc mắc cô gái này lấy đâu ra những nguyên liệu nấu ăn dùng mãi không hết ở cái thời mạt thế này, nhưng sau khi chứng kiến Tuyết Tiêu tay không bắt được một con gà rừng đang nhảy nhót tưng bừng, bọn họ liền khẳng định dị năng của lão đại là không gian lưu trữ.
Nhưng mà thực tế lại không phải vậy.
Là một nữ phụ pháo hôi, cô làm gì có được thứ đồ xa xỉ như dị năng chứ.
Nhưng với tư cách là nhân viên của Liên minh, cô có mang theo không gian trữ vật, còn vật tư bên trong thì là phúc lợi dành cho nhân viên.
Nếu muốn cô ở lại thế giới mạt thế này tám năm, vậy thì phải cho người ta chút vốn liếng để sinh tồn chứ.
Thế là Tuyết Tiêu bắt đầu cuộc sống tìm kho báu mở rương.
Mỗi ngày ở một khu vực nhất định sẽ rơi ngẫu nhiên một số lượng rương bảo vật, chia làm bốn loại: cấp thấp, trung cấp, cao cấp và hiếm có.
Cấp bậc càng cao thì đồ mở ra được càng nhiều và càng hiếm.
Chi phí ăn mặc của Tóc Đỏ và Tóc Xanh hiện tại đều là đồ Tuyết Tiêu mở rương mà có, từ đạo cụ, thức ăn, thuốc men, phương tiện đi lại, thậm chí cả nhà ở cũng có luôn.
Tuy hai người kia vô cùng tò mò về nguồn gốc của những thứ này, nhưng sau khi nghe Tuyết Tiêu phán một câu “chỉ nói cho người chết nghe”, bọn họ liền dập tắt lòng hiếu kỳ ngay lập tức.
Địa điểm rương bảo vật rơi xuống đôi khi cũng rất oái ăm.
Ví dụ như hiện tại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)