Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trên chiếc thuyền đi đầu có tổng cộng bốn người, trong đó một người đang chèo thuyền bằng tay.
Bọn họ đều mặc quần áo chống rét, chỉ có người phụ nữ trên thuyền là ngoại lệ.
Người phụ nữ tóc dài rũ đầu xuống, hai tay bị trói quặt ra sau lưng, trông rất nhếch nhác, giữa ngày đông giá rét mà chỉ mặc một bộ váy hai dây màu đỏ.
Dây áo tuột xuống, lộ ra bờ vai và cánh tay trắng như tuyết, bên trên chằng chịt những vết bầm tím do bị bạo hành.
Gã đàn ông mặt sẹo ngậm điếu thuốc rít một hơi thật sâu, vươn tay túm lấy tóc người phụ nữ, ép cô ta ngẩng đầu lên, thấy vẫn là khuôn mặt dại ra đó thì điên tiết, giáng cho cô ta một cái tát.
Tóc Đỏ: “Mẹ kiếp! Thằng khốn này thế mà lại đánh phụ nữ!”
Tóc Xanh: “Cầm thú! Súc sinh! Không bằng heo chó!”
Gã mặt sẹo dí đầu thuốc lá đang cháy đỏ rực lên vai người phụ nữ, nhưng vẫn không nghe thấy cô ta phát ra chút âm thanh nào, không khỏi cười lạnh nói: “Đồ tiện nhân!”
Nói xong liền tung một cước đá người phụ nữ văng khỏi thuyền.
Trên sợi dây thừng trói tay người phụ nữ còn buộc thêm một tảng đá, kéo cô ta chìm nhanh xuống nước.
Gã mặt sẹo đứng dậy, phả ra một hơi khói lạnh, chán ghét nhìn mặt nước đang gợn sóng, bộ dạng dường như vẫn chưa hết giận.
Gã đàn ông phía sau cười mỉa mai bước lên nói chuyện với hắn, vừa nói vừa ra hiệu cho mọi người đổi hướng rời đi.
Tóc Đỏ xem mà sởn cả gai ốc: “Cái này phải làm sao đây?”
“Không cứu được đâu.” Tóc Xanh trả lời dứt khoát, “Đừng nói lão đại không ở đây, khoảng cách lại quá xa so với vị trí của chúng ta, chạy tới nơi cũng vớt không kịp. Nếu đi qua đó, lão đại trở về không thấy tín hiệu, cô ấy gặp chuyện dưới nước thì làm sao?”
Tuyết Tiêu chắc chắn quan trọng hơn người phụ nữ rơi xuống nước kia rồi.
Tóc Đỏ chậc lưỡi một cái, ánh mắt dõi theo đoàn thuyền đang đi xa: “Chúng ta ở Tuân Nam này gần ba tháng rồi, đây là lần đầu tiên thấy người sống khác.”
“Chứng tỏ cũng có người tìm được đến nơi này.” Tóc Xanh cũng đang nhìn nhóm người kia, bỗng nhiên ồ lên một tiếng, “Hướng đi này…… có phải là hướng chúng ta chưa từng đi qua không?”
Tóc Đỏ không chắc chắn lắm: “Phải không? Cái này cậu hỏi tôi làm sao tôi biết được.”
“Cái đồ mù đường nhà cậu!” Tóc Xanh trợn trắng mắt, lại lải nhải, “Nhìn lộ trình của bọn họ rõ ràng như vậy, không giống như mới tới, càng giống như đã ở đây một thời gian rồi, hướng bọn họ đi chính là hướng mà lão đại từng bảo không được đi.”
Tuy hai người bọn họ không biết tại sao không được đi, nhưng Tuyết Tiêu bảo đi hướng Đông thì bọn họ chắc chắn không dám đi hướng Tây.
Tóc Đỏ không nhịn được suy đoán: “Có phải lão đại biết bên kia có nhóm người này nên mới không đi không?”
Tóc Xanh: “Khó nói lắm.”
Bởi vì thực sự có khả năng đó.
Trong mắt hai người bọn họ, Tuyết Tiêu quả thực là sự tồn tại bán thần.
Hơn nữa sau khi đại dịch tang thi bùng nổ, nhân loại cũng được ban cho sức mạnh không thể giải thích, được gọi là dị năng.
Đa số tương ứng với ngũ hành Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, nhưng cũng có cá biệt đặc thù, ví dụ như không gian lưu trữ.
Quan hệ giữa người với người cũng vì dị năng mà trở nên càng khó chung sống hơn.
Sau khi nhìn nhóm người của gã mặt sẹo đi khỏi tầm mắt, Tóc Đỏ và Tóc Xanh càng thêm nghiêm túc tuần tra, chỉ sợ bọn họ lại đột nhiên xuất hiện từ chỗ nào đó.
Dưới nước, Tuyết Tiêu vẫn đang mải mê tìm kho báu mở rương.
Cô thử đến gần rương bảo vật hiếm có lúc trước, lại phát hiện có vài cái cây lớn đổ xuống đè lên nó, bản thân không qua được, muốn mở rương thì phải lấy công cụ để móc nó ra.
Sau vài lần thử nghiệm, Tuyết Tiêu từ bỏ, quyết định đi mở mấy cái rương khác trước rồi quay lại xử lý nó sau.
Trên đường quay lại tìm rương bảo vật hiếm, cô thình lình nhìn thấy một tảng đá bị dây thừng buộc chặt rơi xuống, cô còn tưởng là tín hiệu trên thuyền của mình, lại thấy dây thừng không giống, tiếp theo đó là một người phụ nữ mặc váy đỏ rơi xuống, mặt ngửa lên trên.
Tuyết Tiêu không muốn lo chuyện bao đồng, đang định tránh đi, lại thoáng thấy mái tóc đen xõa ra để lộ dung mạo của người phụ nữ.
Chỉ liếc mắt một cái này thôi cô đã không thể rời đi được nữa.
Thịnh Viện? Chị mình? Vãi chưởng!
Tuyết Tiêu kinh hãi lập tức đuổi theo, cũng chẳng màng cô ấy còn sống hay đã chết, trước tiên chụp mặt nạ dưỡng khí lên mặt cô ấy, rút con dao nhỏ phòng thân cắt đứt dây thừng rồi bơi lên trên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)