Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Nam Chính Truyện Ngược Luyến Mạt Thế Hắc Hóa Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Người đàn ông đứng ở mũi tàu cầm lái có mái tóc đỏ phô trương, chiếc áo phao lao động màu đen trùm kín mít từ vai đến mắt cá chân, nhưng Tóc Đỏ vẫn cảm thấy lạnh, thỉnh thoảng lại giậm chân một cái.

Người đàn ông đứng cạnh hắn lại có một mái tóc màu xanh lục tươi mát, thoát tục và vô cùng bắt mắt.

Tóc Xanh cầm kính viễn vọng quan sát tứ phía, sau khi xác định không có nguy hiểm liền quay đầu gọi vào trong khoang thuyền: “Lão đại! Chúng ta vào thành rồi!”

Chiếc thuyền lướt qua mặt biển trống trải, tiến vào khu vực thành phố với những tòa nhà cao tầng san sát nhau.

Khoảng hai phút sau, tiếng bước chân thong thả từ sau cửa truyền đến, cửa phòng mở ra từ bên trong, một bàn tay trắng ngần vén tấm rèm vải đang rủ xuống lên, một bóng dáng mảnh khảnh cũng mặc áo phao đen bước ra khỏi phòng.

Tuyết Tiêu vươn vai giữa trời đông giá rét, hỏi: “Mấy giờ rồi?”

“Mày bị ngu hả?” Tóc Xanh nghiêm túc phê bình, “Trên Bắc dưới Nam trái Tây phải Đông, mày lái về bên phải ấy!”

Tóc Đỏ giơ tay phải của mình ra, miệng “a a” đáp lời, đồng thời bẻ lái cho thuyền đi về bên phải.

Tuyết Tiêu cạn lời trong chốc lát, bước lên tung một cước vào mông hắn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Là tôi, là tôi đã nuôi hai tên ngốc này! Quay đầu lại lái về bên trái cho tôi!”

Tóc Đỏ vội vàng làm theo, cũng nhanh chóng đùn đẩy trách nhiệm: “Báo cáo đại ca, em không ngốc, là Tóc Xanh bảo em lái về bên phải!”

Tóc Xanh giơ tay thề thốt: “Lão đại! Bên phải của em ý chỉ là hướng Đông ở bên trái của nó!”

Tuyết Tiêu bị hắn nói cho lú lẫn, tức giận bảo: “Câm miệng! Cậu canh chừng lũ tang thi kia cho kỹ, đừng để chúng nó nhảy lên thuyền!”

“Tuân lệnh!” Tóc Xanh lại giơ kính viễn vọng lên.

Sau khi thay đồ lặn, Tuyết Tiêu khom lưng nhìn mặt nước, dòng nước đen ngòm âm u khiến người nhìn phải hoảng hốt.

Khi bạn biết dưới nước cũng có vô số tang thi thì sẽ càng thêm hoảng sợ.

Cũng may tang thi dưới nước ban ngày đều ngủ say, đêm đến mới tỉnh lại hoạt động, sau khi xuống nước chỉ cần cẩn thận tránh né bọn chúng, không đánh thức chúng thì sẽ được an toàn.

Tuyết Tiêu nhìn mặt nước thầm cảm thán trong lòng, thời gian quả nhiên có sức mạnh to lớn, cô thế mà không biết mình đã thích nghi với quy luật sinh tồn của thế giới này từ bao giờ.

Đương nhiên chuyện này hoàn toàn dựa vào việc hệ thống bật hack cho cô.

Tuy Tóc Đỏ không phải lần đầu tiên vào thành nhưng lại hơi mù đường, hơn nữa bên này nước thường xuyên dâng cao, một số cột mốc đánh dấu đều bị nhấn chìm.

Đến lúc đó xung quanh lại là một khung cảnh khác, khiến người ta nghi ngờ liệu mình đã từng thực sự đến nơi này hay chưa.

Tóc Xanh tuy rằng trí nhớ tốt, biết nhìn đường, nhưng cậu ta lại không đáng tin cậy, năng lực diễn đạt rất kém cỏi.

Cho dù vừa rồi cậu ta biết hướng Đông là bên kia, nhưng ý nói ra lại khác một trời một vực với điều mình muốn diễn đạt.

Chiếc thuyền vòng qua một tòa nhà lớn, đi tới vùng mặt nước tương đối rộng, khoảng cách tới các kiến trúc còn sót lại khá xa.

“Chỗ này đi.” Tuyết Tiêu nói rồi đeo kính bảo hộ lên.

Tóc Đỏ dừng thuyền, đi đến thả một cuộn dây ni lông buộc vào tảng đá xuống nước.

Còn Tóc Xanh, sau khi Tuyết Tiêu xuống nước liền ấn đồng hồ đếm ngược trong tay, sau đó đặt nó lên bánh lái, khom lưng nhìn xuống nước.

Nhưng mà nước biển tối đen như mực, căn bản không nhìn thấy tình hình bên dưới thế nào.

“Chỉ mong lão đại sẽ không xảy ra chuyện gì.” Tóc Xanh thở dài nói.

Tóc Đỏ trừng mắt nhìn lại: “Cái miệng quạ đen này! Có lần nào lão đại xuống nước mà không bình an trở về đâu!”

Tóc Xanh nói: “Chúng ta không thể xem nhẹ khả năng xảy ra sự cố ngoài ý muốn, ý tôi là, chúng ta phải có ý thức về nguy cơ, sẵn sàng cứu viện bất cứ lúc nào, chứ đừng như cậu, lão đại vừa mới đi đã bắt đầu câu cá, mẹ kiếp ở cái chỗ này mà cậu câu được cá thì cậu chính là đại ca của tôi!”

Cậu ta vừa dứt lời, liền thấy Tóc Đỏ kích động nói: “A! Cắn câu rồi!”

Phao câu trên mặt nước bị kéo qua kéo lại, Tóc Xanh nhìn mà trợn mắt há hốc mồm: “Vãi chưởng?!”

Tóc Đỏ đứng bật dậy, vừa gào rú vừa thu cần, đôi tay thoăn thoắt xoay trục quay dây câu: “Tôi có thể cảm nhận được nó rất nặng, là cá lớn, nhất định là một con cá lớn! Cậu mau lại đây giúp tôi kéo đi!”

Tóc Xanh vừa đi qua giúp đỡ vừa bực mình cằn nhằn: “Tôi thấy cậu đừng có câu phải con cá mập là được.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc