Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi tia sáng đầu tiên của buổi sớm mai phá tan bóng tối chiếu xuống mảnh đất này, Tuyết Tiêu nhìn thấy ánh lửa ngút trời bùng lên.
Lấy đống xác tang thi làm trung tâm bùng nổ, ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, lan đến một số vật liệu dễ nổ, lại phát ra tiếng nổ ầm ầm, dưới sự va đập mãnh liệt, dãy cửa kính này trong nháy mắt vỡ vụn thành từng mảnh vụn.
Đám tang thi lảng vảng ở tầng này đều bị lửa lớn thiêu đốt liên tiếp ngã xuống, cuối cùng chỉ có một bóng người gầy gò lảo đảo đứng dậy từ trong biển lửa.
Tuyết Tiêu giơ tay che miệng, cảnh tượng trước mắt quá mức chấn động, khiến cô nín thở không dám phát ra chút tiếng động nào.
Thiếu niên dục hỏa trùng sinh tựa như ánh mặt trời rực rỡ, khiến người ta không thể nhìn thẳng.
Tuyết Tiêu đi theo Lạc Thanh Phong bảy ngày.
Thành phố này đã bị tang thi chiếm đóng, một số ít người sống sót đang lẩn trốn, nhưng rồi cũng dần dần diệt vong.
Lạc Thanh Phong đang tìm cô.
Cậu vẫn chưa hiểu rõ lắm về những chuyện xảy ra trên người mình, nhưng ngọn lửa có thể thiêu rụi tang thi kia lại dùng ngày càng thành thạo.
Nhắc đến Thịnh Tuyết Tiêu, sắc mặt Mai Nhất Xuyên liền thay đổi.
Ánh mắt cậu ta lộ ra vài phần chán ghét cùng phẫn nộ, nghiến răng nói: “Cậu còn quan tâm đến cô ta làm gì? Cô ta vì muốn chạy trốn một mình mà đẩy cậu vào giữa bầy tang thi đấy!”
Lạc Thanh Phong vô cảm nhìn cậu ta.
Mai Nhất Xuyên chịu thua, cậu ta nói: “Sau khi thang máy xuống tầng hầm B1, vừa mở cửa đã gặp tang thi, cô ta đẩy tôi qua đó rồi tự mình bỏ chạy, hiện tại nói không chừng……”
Lời còn chưa nói hết, liền nghe thấy một tiếng cười khẽ.
Mai Nhất Xuyên theo bản năng im bặt.
Lạc Thanh Phong mệt mỏi cực độ, dựa người vào tường rồi ngồi xổm xuống, thu mình trong bóng tối, một tay đỡ trán, năm ngón tay luồn vào mái tóc mềm mại rồi hung hăng giật mạnh.
Lương tâm Tuyết Tiêu càng thêm đau đớn.
Cô mím môi, xoay người rời đi.
Lạc Thanh Phong đã gặp Mai Nhất Xuyên, hành trình tiếp theo sẽ có bạn đồng hành, không còn lẻ loi một mình nữa.
Cô chỉ đang thực hiện công việc, tuy rằng hiện tại nam chính rất đau lòng, nhưng tương lai sẽ có nữ chính cứu rỗi hắn, còn cô cũng phải trả nợ, bị tra tấn đủ kiểu rồi chết đi.
Nói cho cùng thì cô cũng chỉ là hòn đá kê chân lót đường cho nữ chính.
Đến đây là được rồi.
Tuyết Tiêu vừa đi vừa hỏi: “Giai đoạn thứ hai là tám năm sau, vậy tám năm này tôi phải làm gì?”
[Nguyên tác không viết, cô có thể tự do phát huy.]
Tuyết Tiêu: “……”
Cô coi như đã hiểu, chỉ cần là phần nguyên tác không viết thì đều có thể tự do phát huy.
“Không thể tua nhanh được sao?”
[Có thể.]
“Vậy tôi muốn tua nhanh thời gian, đến thẳng tám năm sau.”
[Phải thêm tiền.]
“Coi như tôi chưa nói gì đi, cảm ơn.”
Sống tám năm ở mạt thế, thực sự có chút thử thách năng lực sinh tồn của cô.
Năm thứ tư của mạt thế.
Mấy năm nay ngoại trừ tang thi hoành hành, còn xảy ra không ít thảm họa thiên nhiên nghiêm trọng.
Động đất, sóng thần, núi lửa phun trào, sạt lở đất nghiêm trọng, dịch bệnh vân vân, không ai biết vì sao chúng lại đột nhiên bùng phát, hơn nữa phạm vi ảnh hưởng lại rộng lớn, điên cuồng như muốn xóa sổ mọi sự sống trên thế gian này.
Tuân Nam là một thành phố duyên hải nổi tiếng, vào một đêm nọ không hề có điềm báo trước, cuồng phong mang theo mưa to cùng sóng thần ập đến, những con sóng cao gần trăm mét đã phá hủy phần lớn các công trình kiến trúc.
Đợi đến khi sóng yên biển lặng, Tuân Nam liền trở thành một tòa thành trên biển.
Mặt biển xanh thẫm thi thoảng gợn sóng, trên những tòa nhà cao tầng còn trụ vững là lũ tang thi không muốn xuống nước nhưng lại chẳng có chỗ nào để đi, thỉnh thoảng còn có thể thấy chúng bám vào cửa sổ bò lên bò xuống.
Dịch tang thi bùng nổ đã tiêu diệt chín phần nhân loại của thành phố này, sóng thần qua đi, một phần cuối cùng kia cũng không còn.
Lúc này đang là mùa đông, bầu trời lất phất tuyết rơi, đám tang thi thế mà lại xếp hàng ngồi trên sân thượng, vẻ mặt dại ra nhìn lên không trung, thỉnh thoảng há miệng hứng lấy những bông tuyết lạnh lẽo kia.
Ở rìa thành phố, một chiếc thuyền nhà màu nâu sẫm đang chậm rãi tiến vào.
Đó là loại thuyền nhà cao cấp đặc trưng ở các điểm du lịch, nhưng nó trông có vẻ hơi bẩn và rách nát, hiển nhiên là không được chủ nhân đối xử tử tế và bảo dưỡng định kỳ.
Căn phòng trên thân thuyền làm bằng gỗ, hai bên mái nhà hình tam giác đều dùng sơn đỏ phun chữ SOS.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






