Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chúng tranh nhau nhào tới, móng vuốt sắc nhọn cào rách da thịt thiếu niên, răng nanh cắn xé tay chân hắn, tàn nhẫn giết hại.
Trong khoảnh khắc quay đầu lại giữa cơn đau thấu tim và sự tuyệt vọng, Lạc Thanh Phong chỉ kịp nhìn thấy cửa thang máy đang khép lại.
Ngay cả gương mặt cuối cùng của thiếu nữ cũng không thể nhìn thấy.
Thang máy đi xuống tầng hầm B1, bãi đậu xe ngầm.
Lúc này Mai Nhất Xuyên mới phản ứng lại, lao tới nắm lấy tay thiếu nữ gào lên: “Cô làm cái gì vậy!?”
Cửa thang máy lại mở ra lần nữa, khác với tầng trên, chỉ có một con tang thi đứng ở cửa, nghiêng đầu nhìn vào trong, há mồm cười dữ tợn rồi lao về phía hai người.
Thiếu nữ hét lên đẩy Mai Nhất Xuyên ra, không hề ngoảnh đầu lại mà chạy vụt ra ngoài.
—— Quá đê tiện!
Chuyện làm nữ phụ độc ác này cô đã làm rất nhiều lần, nội tâm đều tê liệt cả rồi, lời thoại vai phản diện cô mở miệng là nói được ngay, lúc bị vả mặt thê thảm cũng giả bộ ra dáng ra hình, vô cùng phối hợp diễn xuất để thỏa mãn cảm giác sảng khoái khi nhân vật chính vả mặt.
Nhưng cũng chưa từng có loại…… phát rồ đến mức đẩy người ta vào giữa bầy tang thi thế này.
Tuyết Tiêu thở hồng hộc chạy ra khỏi bãi đậu xe ngầm, đi đến ven đường, gió đêm lạnh băng, những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán dính sát vào da thịt, hơi che khuất tầm mắt.
[Cốt truyện kết thúc, giai đoạn một hoàn thành.]
Tuyết Tiêu giơ tay lau mặt, khi ngẩng đầu lên liền nhìn thấy thế giới hỗn loạn này.
Trên đường phố xe cộ va chạm vào nhau, phát ra ánh lửa nổ mạnh, những con tang thi đang bốc cháy lắc lư lung tung.
Cô hít sâu một hơi, xoay người nhìn lại con đường vừa đi, thần sắc phức tạp.
Tuy rằng biết Lạc Thanh Phong sẽ không chết, nhưng —— lương tâm khó an.
Nghĩ lại những tháng ngày qua Lạc Thanh Phong đối xử tốt với mình, lúc nãy khi đi theo cốt truyện đẩy người ta vào bầy tang thi, cô cũng không dám nhìn thêm một cái nào.
Thật quá đáng.
Vô cùng quá đáng.
Về sau có chết cũng không oan!
Tuyết Tiêu thở dài, đứng ngẩn người tại chỗ, bởi vì hệ thống đã bật cơ chế bảo hộ nhân viên cho cô, nên lũ tang thi đang lảng vảng trên đường đều lờ cô đi.
Hệ thống cũng không quấy rầy cô.
Một lúc lâu sau, Tuyết Tiêu nói: “Tôi nhớ là…… bên tổ đạo cụ có áo tàng hình mà nhỉ.”
Hệ thống không đáp.
“Tuy rằng rất đắt.”
“Nhưng mấy năm nay tôi kiếm cũng không ít, mua một cái chắc là……”
Lời còn chưa nói hết đã bị hệ thống cắt ngang.
[Mua không nổi.]
Tuyết Tiêu cắn răng: “Thuê, tiền thuê nó hai ba ngày tôi vẫn phải có chứ!”
[Xác định sao?]
Tuyết Tiêu gật đầu, giây tiếp theo liền nhìn thấy hệ thống gửi bảng giá thuê áo tàng hình cho mình.
Một dãy số không kia khiến cô nhìn đến hoa cả mắt, run rẩy tay ấn chốt đơn, hàng về ngay lập tức.
Cô khoác áo tàng hình lên, cả người hoàn toàn ẩn đi.
Tuyết Tiêu chạy chậm trở về trung tâm thương mại, không nhìn thấy Mai Nhất Xuyên, chắc là cậu ta đã chạy mất rồi.
Thang máy không thể dùng, cô chạy theo đường cầu thang bộ, trên đường có những người đã chết nhưng không bị biến dị, dáng vẻ thảm thương không nỡ nhìn.
Cô không dám nhìn nhiều, mặc dù có áo tàng hình bảo vệ, nhưng vẫn theo bản năng cẩn thận không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Đi tới tầng một, từ cửa kính rộng mở có thể nhìn thấy bầy tang thi đông nghịt đang đi lại bên trong.
Nói thế nào cũng phải có hơn trăm con.
Tuyết Tiêu lướt qua đám tang thi đó, đi vào bên trong, tìm được vị trí thang máy.
Bên kia là một bầy tang thi.
Trên mặt đất chảy ra vũng máu lớn màu đỏ đen, các tang thi chồng chất lên nhau thành một ngọn núi cao, mấy chục con đè Lạc Thanh Phong ở dưới cùng.
Tầng này đều bán quần áo và mỹ phẩm, ban ngày còn bày biện chỉnh tề, hiện tại đã hỗn loạn không chịu nổi.
Tuyết Tiêu giữ khoảng cách với đống xác đó, lưng dựa vào quầy thu ngân ngồi xổm xuống, chờ Lạc Thanh Phong sống lại.
Tiếng còi báo động bên ngoài vẫn chưa dứt, chính phủ đang tổ chức cứu viện và sơ tán, tiếng nổ mạnh cùng tiếng súng không dứt bên tai.
Nhưng chủng loại hình thái tang thi có rất nhiều.
Chúng không chỉ có diện mạo khủng bố, không có đầu óc chỉ biết gặp người là gặm, mà có loại còn biết hợp tác theo nhóm, cố ý mai phục con mồi, cá biệt còn học được cách chiến đấu và sử dụng súng ống của con người.
Nhân loại có quá ít tình báo về tang thi, cộng thêm tình huống đột phát, rất nhanh đã bị tiêu diệt toàn quân.
Đại bộ đội cuối cùng lựa chọn rút khỏi thành phố này.
Tuyết Tiêu nói chuyện phiếm với hệ thống cả đêm để tránh ngủ quên, nhưng cuối cùng vẫn ngủ gật mất, trong lúc mơ màng nghe thấy tiếng tang thi kêu thảm thiết, cô giật mình tỉnh dậy ngay lập tức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






