Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Nam Chính Truyện Ngược Luyến Mạt Thế Hắc Hóa Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Tuyết Tiêu nghe xong chớp chớp mắt, lại nghe Tóc Xanh nói: “Cơ mà chúng ta không còn thuyền nhà nữa, lão đại tính đi vào thành phố tìm kho báu kiểu gì đây?”

“Tôi có thể lặn sang đó.” Tuyết Tiêu nói xong cũng cảm thấy quá xa, lại còn tốn phiếu đổi dị năng, “Hay là tìm công cụ mới đi.”

“Làm bè gỗ các thứ hả?” Tóc Đỏ đề nghị.

Dù sao rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, trong mạt thế không cần đi làm không cần đi học, thời gian có cả đống.

“Có thể thử xem, dù sao trong thời gian ngắn tôi cũng sẽ không qua đó, đợi bọn họ đi rồi tính tiếp.” Giọng điệu Tuyết Tiêu xa xăm, “Cái tên mặt sẹo kia gọi là đại ca Bạch Hổ, là người của căn cứ Bách Hằng, xem ra bọn họ bắt người của căn cứ Đằng Long, cho nên hai bên mới đánh nhau.”

Tóc Đỏ và Tóc Xanh nghe xong trải nghiệm tối qua của Tuyết Tiêu, không khỏi chìm vào suy tư.

“Tên hai căn cứ này hình như chúng ta từng nghe qua rồi phải không?” Tóc Đỏ hỏi.

Tóc Xanh gật đầu: “Hồi đầu năm ấy, chúng ta còn gặp một đội người của căn cứ Bách Hằng mà.”

“Ai cơ?” Tóc Đỏ ngơ ngác nhìn sang.

“Chính là bốn tên đã tập kích chúng ta ở xưởng sản xuất xốp ấy.” Tóc Xanh vừa nói vừa khua tay múa chân, “Sau khi bị lão đại đánh bại, bọn chúng tưởng rằng lôi tên căn cứ ra là có thể khiến chị tha cho.”

Chết thì không chết, nhưng vật tư trên người đều bị Tuyết Tiêu cướp sạch, cả người trên dưới chỉ còn lại mỗi cái quần đùi.

Khi mạt thế bùng nổ, nhân loại lâm vào nguy cơ, nhưng một số thành phố bị tang thi tấn công khá muộn nên con người có thể rút lui an toàn.

Hơn nữa dị năng thức tỉnh, những người không kịp theo đại bộ đội rút lui đã tự phát tổ chức lại để chống lại tang thi, tìm kiếm nơi trú ẩn an toàn.

Dần dần, các loại tổ chức căn cứ xuất hiện.

Bọn họ phát tín hiệu ra bên ngoài, hoan nghênh những người sống sót gia nhập.

Nhưng trong thời mạt thế, các quy tắc pháp luật của thế giới loài người trước kia đã sụp đổ.

Sự xấu xa và tư dục của con người chiếm thế thượng phong.

Phong cách của người căn cứ Bách Hằng là cướp đoạt.

Bọn họ sẽ tổ chức cướp đoạt vũ khí, vật tư và phụ nữ của người khác.

Trước tiên đánh cho bạn một trận tơi bời, dùng vũ lực khuất phục bạn, sau đó mới nói cho bạn biết rằng bạn có thể quy thuận bọn họ.

Sau khi gia nhập, coi như bạn mặc nhiên đồng ý với hành vi cướp bóc và cưỡng ép người khác này.

Nhưng một tổ chức căn cứ như vậy lại phát triển nhanh chóng trong vài năm qua, số lượng thành viên rất đông.

Con người muốn đánh bại tang thi thì trước tiên phải đánh bại chính mình đã.

“Nhớ ra rồi! Vậy thì việc chúng ta muốn báo thù cho cô ấy có chút khó khăn đấy.” Tóc Đỏ thành thật nói.

Tóc Xanh liếc nhìn Tuyết Tiêu, nói: “Tôi cảm thấy khó khăn nhất không phải là căn cứ Bách Hằng, mà là bạn trai cũ của lão đại kìa.”

Tuyết Tiêu: “……”

Cô buông kính viễn vọng xuống, quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn hai người: “Còn không mau cút đi làm bè gỗ đi!”

Tóc Xanh và Tóc Đỏ ba chân bốn cẳng chạy mất.

Tuyết Tiêu lại nhìn thêm một lúc, cuối cùng cảm thấy nhàm chán, ném kính viễn vọng sang một bên, dựa vào lan can ngẩn người.

Giữa trưa, sương mù đã tan, tầm nhìn xa hơn một chút, nhưng cũng chẳng có chuyện gì xảy ra.

Thịnh Viện cũng đi tới đứng ngẩn người cùng cô, trong lòng ôm một cái bát đựng đầy cà chua bi đã rửa sạch sẽ.

Tuyết Tiêu liếc nhìn cô ấy, thở dài: “Chị, người kia nói với em là chị bắt cá hai tay.”

Thịnh Viện không vui nói: “Nói hươu nói vượn, mẹ chỉ có mỗi ba con thôi.”

Cô ấy hét lên: “Không cho phép con nói ông ấy như vậy! Ông ấy là ba của con đấy!”

Tuyết Tiêu: “……”

Cà chua của tôi!

Cô tức đến mức chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến Lạc Thanh Phong nữa.

Thịnh Viện khóc đến mức thở hổn hển, ngồi xổm trên mặt đất, một tay nắm chặt lan can gỗ, một tay lau nước mắt, miệng lẩm bẩm.

“Anh ấy nói sẽ quay lại…… sẽ quay lại mà……”

Tuyết Tiêu vừa định hùa theo an ủi vài câu, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

Từ phản ứng của Thịnh Viện và lời nói của gã đàn ông kia thì con gái cô ấy đúng là đã chết rồi, nhưng đâu có nói người đàn ông của cô ấy cũng đã chết.

“Chị, chị nói cái gì?” Tuyết Tiêu cũng ngồi xổm xuống, nhìn Thịnh Viện hỏi, “Cái tên Triệu Sinh đó, hắn chưa chết sao?”

Thịnh Viện trừng mắt nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói: “Ba con mới chưa chết! Anh ấy sẽ quay lại đón chúng ta, anh ấy đã nói rồi, anh ấy đã nói rồi!”

Tuyết Tiêu nghe xong thì im lặng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc