Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Nam Chính Truyện Ngược Luyến Mạt Thế Hắc Hóa Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Cô cảm thấy gã đàn ông này hơn phân nửa là một đi không trở lại rồi.

Ngủ với người phụ nữ của đại ca, mắt thấy sắp bị phát hiện, hắn không chạy mới là lạ.

Nghe tiếng khóc của Thịnh Viện, Tuyết Tiêu có chút hối hận vì đêm qua không bắt gã mặt sẹo mang về.

Chiếc tàu khách màu trắng tìm thấy Lạc Thanh Phong vào lúc giữa trưa.

Lúc Mai Nhất Xuyên đón người từ trên thuyền nhà trở về vẫn cảm thấy có chút ảo ma: “Vãi chưởng, sao cậu tìm được cái thứ này hay vậy? Nhìn vết máu ở vùng nước tối qua, mồm lão Tôn cười toác đến tận mang tai kìa! Tôi suýt chút nữa tưởng cậu bị tang thi ăn thịt rồi chứ!”

Lạc Thanh Phong không nói gì, Tiêu Ngũ nhìn về phía sau hỏi: “Anh Phong, có cần mang theo cái thuyền nhà này không?”

“Mang theo.” Lạc Thanh Phong nói.

Tiêu Ngũ liền cho người buộc dây kéo chiếc thuyền nhà theo.

“Đám người Bách Hằng đâu rồi?” Lạc Thanh Phong hỏi.

Mai Nhất Xuyên chỉ tay về một hướng: “Nhốt ở bên kia kìa.”

Nói xong lại hạ thấp giọng: “Tối qua tôi nhìn thấy đúng là Thịnh Tuyết Tiêu phải không? Có phải cô ta lại ném cậu vào bầy tang thi không!”

Lạc Thanh Phong mím môi, không nói gì, chỉ là hơi thở trở nên âm trầm hơn.

Anh đi về hướng Mai Nhất Xuyên vừa chỉ.

Lạc Thanh Phong muốn đi gặp tên mặt sẹo đã khiến Thịnh Tuyết Tiêu dùng lời ngon ngọt dụ dỗ rằng cô và hắn tốt nhất thiên hạ.

Người của Bách Hằng bị nhốt dưới đáy khoang thuyền, số lượng không ít, cũng may tàu khách đủ lớn, có rất nhiều chỗ chứa.

Hai bên xung đột là do Bách Hằng bắt người của đội ngũ trấn thủ Đằng Long trước, đa số là phụ nữ, còn giết chết hai người đàn ông có dị năng.

Mối thù này coi như kết lớn rồi.

Đằng Long tuy không hung tàn như Bách Hằng, nhưng cũng chẳng phải dạng dễ chọc.

Bọn họ ít khi gây sự với những người sống sót lẻ tẻ, nhưng lại thích nhắm vào các tổ chức căn cứ, lần này là Bách Hằng tự mình đâm đầu vào họng súng.

Lạc Thanh Phong gia nhập Đằng Long được ba năm, là một trong những tâm phúc của Địch lão đại, địa vị không nhỏ, nhưng bản thân anh không có tâm tư tranh quyền đoạt vị, những năm qua anh chỉ tập trung vào hai việc.

Làm rõ sự biến đổi của cơ thể mình.

Tìm Thịnh Tuyết Tiêu.

Người có dị năng và người không có dị năng bị nhốt riêng, tên mặt sẹo ở bên khu có dị năng.

Trong hành lang nhỏ chỉ có một ngọn đèn sáng, thỉnh thoảng lại chập chờn, lúc sáng lúc tối, khiến không gian này càng thêm âm u.

Lạc Thanh Phong vốn đứng dưới ánh sáng, lại vì ánh đèn nhấp nháy mà trong nháy mắt trở nên rợn người như u hồn đêm tối.

Cho dù có dị năng cũng bị kẻ địch mạnh hơn áp chế đến mức không thể động đậy.

Mai Nhất Xuyên đi theo phía sau lôi tên mặt sẹo từ trong phòng ra.

Hắn mặt mũi bầm dập, trên người không ít thương tích, đứng cũng không vững, vừa ra tới liền quỳ sụp xuống, miệng ngậm đầy máu nói: “Người là do bọn phó đoàn bắt, không liên quan đến chúng tôi!”

Lạc Thanh Phong đứng tại chỗ, từ trên cao nhìn xuống hỏi: “Người phụ nữ kia, mày có biết không?”

Tên mặt sẹo hơi ngơ ngác, chần chừ hỏi: “Người nào?”

“Cái người tối qua uống rượu cùng mày ấy!” Mai Nhất Xuyên lạnh lùng nói, “Không phải người của chúng mày sao?”

Tên mặt sẹo vội vàng lắc đầu, hắn giờ đã tỉnh rượu, chỉ số thông minh khôi phục bình thường: “Người phụ nữ đó tôi mới gặp lần đầu tiên!”

Lạc Thanh Phong nhớ tới lúc ấy có một gã đàn ông đưa Tuyết Tiêu vào, bèn nhìn về phía những người phía sau, tìm thấy gã đàn ông có ánh mắt lảng tránh đang trốn trong góc.

Đối phương bất ngờ chạm phải đôi mắt đen thẫm kia, trong lòng thót lên một cái, cắn răng giơ tay nói: “Tôi, tôi biết!”

Hắn thành thật khai báo toàn bộ quá trình gặp Tuyết Tiêu tối qua.

Tên mặt sẹo nghe mà trợn tròn mắt, cuối cùng tức giận nói: “Mày nói A Lan vẫn chưa chết sao?!”

Mai Nhất Xuyên cười khẩy một tiếng: “Cô ta đối xử với chị gái mình cũng tốt đấy chứ.”

Năm ngón tay Lạc Thanh Phong siết chặt thành nắm đấm, trong lòng không ngừng tự giễu.

Cô vì Thịnh Viện mà có thể bất chấp nguy hiểm lẻn vào căn cứ Bách Hằng, vậy mà lại có thể vứt bỏ anh cùng cả con thuyền.

Lạc Thanh Phong nhớ tới hình ảnh Tuyết Tiêu cầm ống tiêm tối hôm qua, thầm nghĩ cô ta sống không chỉ tốt, mà là quá tốt luôn ấy chứ.

“Nói với anh hai Trần một tiếng, người của căn cứ Bách Hằng chạy mất mấy tên rồi, tôi phải đi bắt người về.” Lạc Thanh Phong lạnh nhạt nói, vừa nói vừa đi ra ngoài.

Mai Nhất Xuyên ban đầu sửng sốt, nhưng rất nhanh đã hiểu ý anh, hạ thấp giọng nói: “Cậu muốn đi bắt Thịnh Tuyết Tiêu? Cậu biết cô ta ở đâu sao? Cô ta đã dám làm chuyện đó với cậu thì chắc chắn sớm đã chạy xa tít tắp rồi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc