Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không biết là do tác dụng của thuốc hay cơ thể anh đã đến giới hạn, Lạc Thanh Phong cảm thấy tầm mắt bắt đầu mờ đi.
Tuyết Tiêu đỡ anh nằm xuống, lại thuận tay đắp chăn cho anh, ngồi ở mép giường nói: “Anh yên tâm, tôi sẽ không chạy đâu.”
Giọng nói dần dần xa xăm.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, Lạc Thanh Phong theo bản năng nắm lấy tay người phụ nữ.
Tuyết Tiêu không rụt tay về mà đợi thêm một lúc.
Cô khẽ gọi: “Lạc Thanh Phong?”
Lại giơ tay khua khua trước mắt anh.
Không có phản ứng.
Tuyết Tiêu lặng lẽ rút tay ra, rón rén rời khỏi phòng, ra đến ngoài cửa mới thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh về phía nhà bếp.
Hai tên đàn em cùng chị gái đều đang đợi cô ở đó.
Bọn họ đang ăn cơm, thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa, thì thầm to nhỏ chuyện bát quái, cho đến khi Tuyết Tiêu bước vào, Tóc Đỏ lập tức đứng dậy nói: “Lão đại ăn cơm không?”
“Bây giờ đi thu dọn đồ đạc, cái gì cần mang đi thì mang hết đi.” Tuyết Tiêu vừa nói vừa thu dọn dụng cụ nhà bếp.
Cô trông không giống như đang nói đùa, hai tên đàn em cũng đã quen nghe lệnh cô làm việc, nhanh nhẹn chạy ra ngoài thu dọn đồ đạc.
Tuyết Tiêu chỉ vào Thịnh Viện nói: “Chị, đi hái hết cà chua bi xuống đi.”
Thịnh Viện lại rất vui vẻ khi được cô sai bảo, lập tức đặt đũa xuống đứng dậy làm theo.
Thuyền nhà chạy êm ru trên mặt nước, rời khỏi thành phố, đi đến ngôi nhà sàn bên sườn núi.
Tuyết Tiêu thu hết các nhu yếu phẩm, bảo nhóm Thịnh Viện lên nhà sàn hết, sau đó thiết lập chế độ lái tự động cho thuyền nhà, mặc kệ nó chở Lạc Thanh Phong đang ngủ say quay trở về.
Tóc Đỏ và Tóc Xanh đứng bên lan can, nhìn chiếc thuyền nhà đi xa, đồng thanh nói: “Bạn trai cũ thảm thật đấy.”
Nếu nói Thịnh Viện còn được Tuyết Tiêu cho ở nhờ ba ngày rồi mới vứt bỏ, thì Lạc Thanh Phong chưa đầy một buổi tối đã bị Tuyết Tiêu ném đi cả người lẫn thuyền.
Tuyết Tiêu đứng nhìn bên cầu thang gỗ, mãi cho đến khi chiếc thuyền nhà hoàn toàn biến mất trong màn sương dày đặc, cô mới khẽ thở dài.
Cái tên ngốc này, không thèm hỏi cô tiêm thuốc gì mà đã dám để cô tiêm rồi.
Một ống thuốc an thần đó tiêm vào, Lạc Thanh Phong có thể ngủ li bì đến tận chiều ngày hôm sau mới tỉnh.
Người phụ nữ đã từng đẩy mình vào bầy tang thi để chạy trốn, sao anh vẫn còn tin tưởng cô ta được chứ.
Có lẽ vì quá muốn tỉnh lại để nhìn thấy ai đó, Lạc Thanh Phong đã tỉnh dậy vào khoảng 9 giờ sáng hôm sau.
Xung quanh yên tĩnh lạ thường.
Lạc Thanh Phong thấy ngoài cửa sổ trời đã sáng, anh nhíu mày ngồi dậy, đi vào phòng tắm trước.
Khả năng tự phục hồi của cơ thể anh rất mạnh, bị tang thi cắn cũng sẽ không bị nhiễm trùng biến dị hay tử vong.
Lạc Thanh Phong nhìn mình trong gương, mỗi khi bị thương, anh đều sẽ hoài nghi liệu mình có còn được coi là con người hay không.
Không bị lây nhiễm và biến dị là bí mật của anh.
Nếu để một số người trong căn cứ Đằng Long biết được, tình cảnh của anh sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm.
Trước đêm qua, đây là bí mật chỉ có một mình anh biết.
Nhưng giờ Thịnh Tuyết Tiêu cũng biết rồi.
Anh im lặng mặc chiếc áo hoodie nỉ màu đen vào, chiếc áo hơi rộng, đối với anh thì có phần lôi thôi.
Lạc Thanh Phong nghĩ đến việc đây là quần áo của người đàn ông khác, ánh mắt hơi trầm xuống.
Ngay cả cà chua bi cũng không tha.
Ban ngày sương mù vẫn dày đặc, gió lạnh thổi tới, làm rối mái tóc trước trán anh.
Lạc Thanh Phong đứng ở mũi thuyền, giữa thành phố ngập trong nước biển, bốn phía là những tòa nhà cao tầng sừng sững, lũ tang thi ngồi bên những khung cửa sổ vỡ nát đang cúi đầu nhìn xuống anh.
Đây là lần thứ ba bị Tuyết Tiêu bỏ rơi.
Một lúc lâu sau, Lạc Thanh Phong không nhịn được bật cười khẽ.
Anh thế mà lại đi tin lời người phụ nữ kia.
Thật sự là đáng đời bị lừa mà.
Lạc Thanh Phong nhếch khóe miệng cười trào phúng, nhưng trong mắt lại chứa đựng sự u ám nồng đậm không thể tan biến.
Ngày hôm sau, Tuyết Tiêu vừa tỉnh dậy liền cầm kính viễn vọng đứng bên lan can nhìn khắp mặt biển.
Tóc Đỏ nói: “Giờ này chắc thuyền nhà đã trôi vào trong thành phố rồi.”
Tuyết Tiêu lo lắng sốt ruột: “Nhỡ anh ta lại lái thuyền quay lại thì làm sao?”
Tóc Xanh cũng đang cầm kính viễn vọng nhìn biển nói: “Lão đại yên tâm, anh ta không tìm thấy chỗ này đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)