Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tuyết Tiêu ở bên ngoài dán băng cá nhân lên cổ mình, vừa lải nhải với Lạc Thanh Phong bên trong về các loại dụng cụ trong phòng tắm.
Đó là giọng nói mà anh tham luyến đã lâu lắm rồi không được nghe thấy.
Lúc này từng câu từng chữ đều đang khiêu chiến dây thần kinh của anh, giọng nói trong trẻo sạch sẽ gợi lên quá nhiều hồi ức dĩ vãng, mỗi một âm tiết đều vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
Lạc Thanh Phong có thoáng thất thần, ra tay không biết nặng nhẹ, cơn đau thấu tim khiến anh cắn chặt răng, tiếng rên nhẹ tràn ra khỏi khóe môi.
Khổ nỗi người phụ nữ ngoài cửa đang chăm chú nghe động tĩnh bên trong, không khéo lại bị cô nghe thấy, lập tức hỏi: “Sao vậy? Có cần giúp không?”
Lạc Thanh Phong nắm chặt con dao trong tay, đầu ngón tay trắng bệch, lạnh lùng nói: “Cô câm miệng đi.”
Tuyết Tiêu ở ngoài cửa làm theo.
Tóc Xanh mở cửa bước vào vừa định nói chuyện, liền thấy Tuyết Tiêu đứng ở cửa phòng tắm làm động tác im lặng với mình, dọa cậu ta đứng trân trân ở cửa không dám đi vào.
“Ăn cơm không?” Tóc Xanh ra hiệu tay.
Tuyết Tiêu lắc đầu.
Tóc Xanh lại giơ tay chỉ chỉ phòng tắm, Tuyết Tiêu cũng lắc đầu.
Tóc Đỏ chờ ở phía sau buồn bực nói: “Hai người múa may cái gì đấy?”
Thịnh Viện đẩy hắn ra xông vào, thấy bộ dạng Tuyết Tiêu vẫn còn ướt sũng liền bất mãn nói: “Thanh Âm tắm trước! Thanh Âm tắm trước!”
Vừa nói vừa chạy tới gõ cửa, bị Tuyết Tiêu kéo ra giao cho Tóc Xanh rồi nói: “Cho cô ấy ra một bên chơi đi, đừng tới đây quấy rối.”
Tóc Xanh gật đầu hưởng ứng, cùng Tóc Đỏ lôi Thịnh Viện ra ngoài.
Sau khi đóng cửa lại, Tuyết Tiêu mới đi thay một bộ quần áo sạch sẽ, lấy khăn lông lau mái tóc còn đang nhỏ nước.
Cô nhìn cửa phòng tắm, nói: “Băng gạc cồn y tế trong đó có đủ không?”
Lạc Thanh Phong không đáp.
Tuyết Tiêu tiếp tục chờ, thời gian quá dài, cô dựa vào cửa ngồi xổm xuống rồi ngủ quên mất từ lúc nào không hay.
Khi Lạc Thanh Phong cố chống đỡ thân mình ra mở cửa, Tuyết Tiêu không kịp phòng bị ngã ngửa ra sau, rơi vào đùi anh, cũng vì thế mà tỉnh giấc.
Tuyết Tiêu có chút xấu hổ đứng dậy, giơ tay vuốt lại tóc.
Người đàn ông trước mắt để trần thân trên, các vết thương đều đã được xử lý thành thạo, chỉ là sắc mặt hơi trắng bệch, có vẻ vài phần yếu ớt.
“Xử lý xong rồi sao? Anh nghỉ ngơi trước đi, quần áo tôi cũng để ở trên giường rồi.” Tuyết Tiêu dụi mắt, không dám nói nhiều với anh, nói xong liền định xoay người đi ra ngoài.
Bản năng sinh tồn của Tuyết Tiêu lại bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ.
Cô chớp chớp mắt, giả vờ như không hiểu ý anh: “Cũng, cũng được.”
Dù sao cô cũng ngàn vạn lần không dám hỏi Lạc Thanh Phong sống có tốt không.
Đó quả thực là câu hỏi tự sát.
Lạc Thanh Phong nhìn chằm chằm cô hai giây, rồi chậm rãi buông tay ra, nhưng không ngờ Tuyết Tiêu bỗng nhiên tiến lại gần, kiễng chân áp tay lên trán anh.
“Nhiệt độ hơi cao đấy, để phòng ngừa vạn nhất, tôi tiêm cho anh chút thuốc hạ sốt nhé.” Cô nói nhỏ, giọng điệu dịu dàng ân cần, “Trong hộp thuốc cũng có thuốc tiêm, anh muốn loại nào?”
Lạc Thanh Phong khàn giọng hỏi: “Cô đang làm gì vậy?”
Giọng nói trầm thấp của anh khiến tim Tuyết Tiêu ngứa ngáy.
“Tôi biết anh chắc chắn muốn nói chuyện trước kia với tôi, nhưng tình trạng hiện tại của anh không tốt chút nào, anh nghỉ ngơi cho khỏe trước đi đã, tôi đảm bảo, đến lúc đó anh hỏi gì tôi sẽ đáp nấy, tuyệt đối không chạy.”
Tuyết Tiêu thu tay về, đôi mắt trong veo sáng ngời, tràn đầy sự nghiêm túc.
Lạc Thanh Phong hoảng hốt như có cảm giác quay trở về quá khứ, trái tim đang xao động thế mà lại vì vậy mà bình tĩnh trở lại.
Tuyết Tiêu nói: “Vẫn là tiêm thuốc thì tốt hơn.”
Nói xong cô liền rời đi, lần này Lạc Thanh Phong không ngăn cản cô.
Lúc này Lạc Thanh Phong thực sự rất yếu, anh không muốn để Tuyết Tiêu nhìn thấy dáng vẻ chật vật yếu đuối của mình, cho nên cắn răng cố gắng bước ra khỏi phòng tắm.
Khi anh ngồi xuống mép giường, cả cơ thể đều đang gào thét đòi nằm xuống, đừng cố gượng nữa, nhưng anh vẫn cố chấp muốn đợi Tuyết Tiêu quay lại.
Trước lúc đó, tuyệt đối không thể ngã xuống.
Cũng may Tuyết Tiêu quay lại rất nhanh.
Cô cầm ống tiêm nói với Lạc Thanh Phong: “Thuốc này lúc trước lấy được ở một phòng khám tư nhân đấy, tang thi ăn thịt người, nhưng bọn chúng không uống thuốc đâu.”
Tuyết Tiêu cố ý dùng giọng điệu nói đùa.
Lạc Thanh Phong im lặng nhìn cô tiêm cho mình, động tác vô cùng thành thạo.
“Ngủ đi.” Tuyết Tiêu thu hồi ống tiêm, giọng nói dịu dàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






