Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Anh ta không phải là nhân loại mạnh nhất sao? Không phải nói dị năng ở dưới nước có thể giống như dung nham núi lửa sao? Sao lại còn bị tang thi cắn được chứ!”
[Đó là thiết lập của tám năm sau]
Tuyết Tiêu nhất thời thế mà không thể phản bác được.
“Vậy anh ta bị tang thi cắn…… tại sao lại không……”
Sẽ không biến dị, cũng sẽ không chết sao?
Hào quang nhân vật chính à?
[Chúng tôi chỉ phụ trách tuyến tình cảm, không hiểu rõ tuyến cốt truyện]
Được rồi, cô chỉ là nữ phụ có nhiệm vụ điều tiết và thúc đẩy tuyến tình cảm của nam nữ chính mà thôi, quan tâm gì đến bí mật tang thi tận thế làm gì cơ chứ!
Sau khi xác định Lạc Thanh Phong sẽ không chết, cuối cùng Tuyết Tiêu cũng bình tĩnh lại.
Cô lấy ra dụng cụ y tế cần dùng, dùng kéo cắt quần áo của Lạc Thanh Phong ra.
Người này đúng là mặc đồ thì nhìn gầy nhưng cởi đồ ra lại có thịt, vóc dáng cân đối mạnh mẽ, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta đỏ mặt tim đập.
Tuyết Tiêu ép bản thân phải tập trung, sau khi xé bỏ quần áo, cô phát hiện trên người anh quả thực đầy thương tích, vết cũ vết mới chồng chất lên nhau.
Cánh tay, bả vai, ngực, eo bụng, toàn bộ nửa thân trên đều không có chỗ nào lành lặn.
Vết thương lẫn lộn máu tươi cùng thịt thối xen lẫn với những vết sẹo cũ kỹ, Tuyết Tiêu nhìn mà thấy ghê người.
Nhìn thôi đã thấy đau rồi.
Nhưng hiện tại cô lại phải cầm dao cắt bỏ phần thịt thối bị nhiễm trùng đi, tay cầm dao của Tuyết Tiêu có chút do dự.
Cho nên hiện tại tốt nhất đừng chọc giận anh, cũng đừng gia tăng thêm hận thù mới là thượng sách.
Lạc Thanh Phong tăng thêm lực đạo, Tuyết Tiêu không kịp phòng bị, đau đến mức làm rơi con dao găm, bị Lạc Thanh Phong chộp lấy rồi kề sát vào yết hầu cô.
Lưỡi dao sắc bén đã cứa rách da, rỉ ra máu tươi.
Tuyết Tiêu thề, cô chỉ là hành động theo bản năng khi gặp nguy hiểm, bốn năm sống trong mạt thế đã nâng cao đáng kể khả năng tự bảo vệ mình của cô.
Cho nên ngay trong khoảnh khắc Lạc Thanh Phong động thủ kia, tay còn lại của cô đã rút súng chỉ thẳng vào trái tim anh, thậm chí suýt chút nữa là bóp cò.
Đợi đến khi cô phản ứng lại được mình đang chĩa súng vào ai thì đã không còn kịp nữa rồi.
Trời đất ơi.
Cái bản năng cầu sinh đáng chết này!
Lạc Thanh Phong nhướn mày, im lặng châm chọc.
Tuyết Tiêu im lặng nhìn anh, sau khi khựng lại một giây, cô dứt khoát ném khẩu súng trong tay đi, xòe hai tay ra nhìn anh, chân thành nói: “Có thể là do ý thức về nguy cơ của tôi quá mạnh, cho nên theo bản năng liền…… Đây tuyệt đối không phải bản ý của tôi! Thật đó!”
Khéo ăn khéo nói.
Dối trá hết bài này đến bài khác.
Đối với lời giải thích của cô, Lạc Thanh Phong chỉ có thể nghĩ được như vậy.
Hệ thống nói cho Tuyết Tiêu biết, người này vẫn chưa phải là đại ma vương trong nguyên tác tám năm sau.
Rốt cuộc thì trong nguyên tác, khi Lạc Thanh Phong lên sàn đã là đại ma vương rồi, còn quá trình anh trở thành lão đại căn cứ Đằng Long như thế nào thì trong sách không miêu tả chi tiết.
Cho nên Tuyết Tiêu đang đánh cược, Lạc Thanh Phong trước mắt vẫn chưa đạt đến trình độ có thể nhẫn tâm xuống tay giết chết cô.
May mắn thay, cô đã cược đúng.
Lạc Thanh Phong thu tay về, hờ hững nói: “Đi ra ngoài.”
Tuyết Tiêu lập tức làm theo, trước khi đi nhất thời mềm lòng lại nói: “Vết thương của anh……”
Lạc Thanh Phong: “Tôi tự xử lý.”
“Nhưng sau gáy anh……” Tuyết Tiêu nghĩ anh không thể tự làm, nhưng khi chạm phải đôi mắt đen thẫm của Lạc Thanh Phong thì không nói gì nữa, ngoan ngoãn đi ra ngoài.
Đóng cửa lại, Tuyết Tiêu khẽ thở phào một hơi, đưa tay sờ sờ cổ, thấy lòng bàn tay dính chút máu tươi liền cười khổ không thành tiếng.
Lạc Thanh Phong trước kia ngay cả mưa cũng không nỡ để cô dầm, vừa rồi suýt chút nữa thì một dao cắt đứt yết hầu cô.
Đúng là không có so sánh thì sẽ không có đau thương.
Tuyết Tiêu đảo mắt, đứng quay lưng về phía cửa nói: “Tôi ở ngay cửa đây, anh cần gì cứ gọi tôi là được.”
Bàn tay cầm dao của Lạc Thanh Phong hơi khựng lại, hàng lông mi đen dài run rẩy, chậm rãi ngước mắt nhìn lên, ánh sáng mờ nhạt chiếu bóng người lên cửa, trông có vẻ mơ hồ nhưng lại chân thực tồn tại.
Anh nhìn một lúc, rồi lại rũ mắt nhìn về phía vết thương.
Có lẽ là bởi vì bóng người ở ngoài cửa kia, cho dù có đau đớn đến đâu, anh đều cắn răng chịu đựng, không phát ra chút tiếng động nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






