Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lạc Thanh Phong dụi tắt điếu thuốc rồi ném xuống nước, nói: “Tôi lại muốn cô rơi xuống dưới đó rồi mới nói chuyện tiếp.”
Tuyết Tiêu cắn môi dưới, thật sự đau đến mức muốn hét lên.
Không hổ danh là nam chính trưởng thành, không còn bị chiêu trò làm nũng bán manh của cô gái nhỏ bắt thóp nữa rồi.
Vậy thì cô đi, không trêu vào được chẳng lẽ còn không trốn nổi sao?
Tuyết Tiêu lấy ra chìa khóa vạn năng duy nhất của mình, bàn tay còn lại khó khăn vươn tới, cắn răng nói: “Được, vậy thì tôi đi xuống.”
Dứt lời, một tiếng “cạch” vang lên, ngay khoảnh khắc còng tay được mở ra, Tuyết Tiêu liền rơi thẳng xuống, ùm một tiếng chìm vào trong nước.
Ánh mắt Lạc Thanh Phong tối sầm lại, không chút suy nghĩ liền nhảy xuống theo.
Tuyết Tiêu dám rơi xuống là bởi vì cô có rất nhiều phiếu đổi dị năng dự trữ.
Tuy rằng có chút mạo hiểm, nhưng cô tin tưởng mình có thể làm được.
Lợi dụng dị năng hệ Thủy tạo ra áp lực nước cực lớn để lao thẳng xuống đáy nước, tốc độ và áp lực đó có thể giúp cô tránh bị tang thi tóm được.
Nhưng mà cô tính trăm đường ngàn nẻo, lại không tính đến việc Lạc Thanh Phong sẽ nhảy xuống theo.
Cái tên ngốc này nhảy xuống làm gì cơ chứ!
Cô thầm mắng trong lòng, cảm giác nhiệt độ nước xung quanh tăng vọt sôi sục quay cuồng, con tang thi đang vươn tay về phía cô chưa kịp chạm vào đã bị tan chảy.
Máu thịt lẫn vào trong nước, gió đêm lại mang mùi máu tanh nồng nặc này bay xa.
Lạc Thanh Phong nắm lấy tay cô kéo vào trong lòng, Tuyết Tiêu được cách ly khỏi sức nóng khủng khiếp, lúc này mới cảm thấy như được sống lại.
Tang thi không biết đau đớn, cũng không sợ hãi cái chết, cho dù là nguồn nước nóng sôi sục cũng không thể ngăn cản chúng lao về phía hai người.
Trong tay Lạc Thanh Phong không có vũ khí, tuy thiết lập dị năng hệ Hỏa của anh là mạnh nhất nhân loại, nhưng đó không phải là lúc này.
Hiện tại anh cũng chỉ có thể mượn sức nóng để ngăn cản tang thi lại gần, khi càng nhiều tang thi bị mùi máu tươi thu hút kéo đến thì phải nhanh chóng rời khỏi mặt nước.
Lạc Thanh Phong mang theo Tuyết Tiêu nổi lên trên, lại bị đám tang thi lao tới chặn đường, chỉ đành đổi hướng khác.
Không ai biết dưới nước rốt cuộc có bao nhiêu tang thi, chỉ biết lúc này tất cả đều đang ùa về phía này.
Càng ngày càng nhiều tang thi đuổi theo, Lạc Thanh Phong buộc phải tập trung toàn lực đối phó.
Cho dù được Lạc Thanh Phong ôm trong lòng, Tuyết Tiêu cũng dần dần cảm nhận được nhiệt độ nước nóng rực, nếu không phải vì lo cho cô, những con tang thi kia có lẽ căn bản không thể lại gần người anh.
Nghĩ đến đây, Tuyết Tiêu nhân lúc Lạc Thanh Phong không chú ý liền thoát khỏi vòng tay anh, nương theo dị năng hệ Thủy tựa như mũi tên rời cung lao vút đi trong nước.
Áp lực nước ập tới, đánh văng những con tang thi vây quanh sang một bên, vòng vây mở ra một lỗ hổng, giúp Tuyết Tiêu thuận lợi thoát thân.
Ánh sáng xanh lục u ám chập chờn trong nước, máu tươi lan tràn tứ tán, thu hút tất cả tang thi dưới nước điên cuồng lao tới.
Cô thở dài một hơi, giơ tay lau mặt, trong màn sương đêm đen kịt, cô không nhìn thấy thuyền lớn cũng như ánh sáng, cũng chẳng thấy thuyền nhà của mình ở đâu.
Cũng may cô có bản đồ thành phố, sau khi lặn xuống liền bơi về hướng thuyền nhà đang neo đậu.
Cô cũng không lo Lạc Thanh Phong không thoát được.
Vừa rồi nếu không phải bận tâm đến cô, nhiệt độ còn có thể cao hơn nữa, tang thi căn bản không thể lại gần hắn.
Một người lên bờ dù sao cũng nhẹ nhàng hơn là phải kéo theo thêm một người.
Tuyết Tiêu nghĩ như vậy.
Tóc Đỏ và Tóc Xanh đều đang chờ tin tức của cô, sau khi chiếc thuyền lớn kia đi qua, hai người liền bắt đầu do dự có nên đuổi theo hay không.
Tóc Xanh chủ trương chờ lệnh tại chỗ, Tóc Đỏ lại muốn đi theo tiếp ứng, còn Thịnh Viện thì giữ thái độ trung lập.
Hai người vì thế mà tranh cãi ầm ĩ, bù lu bù loa một hồi, đang lúc cãi nhau kịch liệt thì đột nhiên phát hiện tín hiệu thả dưới nước chuyển động, lập tức im bặt.
Lúc này đang là buổi tối, tín hiệu đong đưa có thể là Tuyết Tiêu, cũng có thể là tang thi.
Tóc Đỏ cẩn thận thò đầu nhìn xuống mặt nước, Tóc Xanh bên cạnh nhìn một lúc liền giơ tay che miệng, hai mắt trợn tròn.
Những bóng đen đang bơi dưới nước đúng là tang thi không sai, nhưng từng con một lại như đang bị ai đuổi giết mà chạy trốn thục mạng, có con còn hoảng loạn đâm sầm vào mạn thuyền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)