Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Nam Chính Truyện Ngược Luyến Mạt Thế Hắc Hóa Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Trên đời này bây giờ còn có thứ gì đáng sợ hơn cả tang thi sao?

Tóc Đỏ và Tóc Xanh không khỏi nhìn về hướng ngược lại với hướng tang thi chạy trốn, bên kia sương mù dày đặc, căn bản không nhìn rõ gì cả.

Trong lòng hai người đều có dự cảm chẳng lành, cái loại áp lực căng thẳng này giống như đang chờ đợi con trùm cuối nào đó giáng lâm, bỗng nghe thấy tiếng nước rào rào vang lên.

“Lão đại!” Tóc Xanh phản ứng đầu tiên, vui mừng chạy lại gần, “Tạ ơn trời đất cuối cùng chị cũng về rồi!”

Tuyết Tiêu cũng mệt muốn đứt hơi, được hai người kéo lên thuyền, lạnh đến mức run cầm cập.

“Tới đây mặc vào đi con, đừng để bị lạnh.” Thịnh Viện lập tức bước tới cởi chiếc áo khoác ấm áp còn vương hơi ấm cơ thể khoác cho cô.

“Chị cứ mặc đi.” Tuyết Tiêu yếu ớt từ chối, sau đó nhận lấy cái khăn lông Tóc Đỏ đưa tới quấn lên người, nhấc chân đi vào trong khoang thuyền, “Đi, mau đi nhanh lên.”

“Xảy ra chuyện gì sao lão đại?” Tóc Xanh truy hỏi.

“Không đi ngay là xảy ra chuyện thật đấy.” Tuyết Tiêu bước vào thuyền nhà nói.

Tóc Xanh và Tóc Đỏ nhìn nhau, cảm nhận được sự nguy cấp trong lời nói của cô, lập tức không lải nhải nữa, khởi động thuyền nhà quay trở về ngay.

Phản ứng của hai người đã được coi là nhanh, không hề chậm trễ chút nào, nhưng thuyền vừa chạy chưa đầy một phút, Tóc Đỏ liền nghe thấy tiếng “bộp” truyền đến từ phía sau, giống như có thứ gì đó nhảy lên thuyền.

Hắn đang cầm lái liền cảnh giác quay đầu lại nhìn, ánh sáng mờ nhạt từ cửa hắt xuống, một người đàn ông ướt sũng đang đứng ngay sau lưng hắn.

Nước biển và máu loãng chảy ròng ròng trên người anh, mái tóc đen ướt đẫm bết lại thành từng lọn dính sát vào làn da hơi trắng bệch, đôi mắt đen láy kia thâm trầm và tĩnh lặng, nhưng lại mang theo sự lạnh lẽo không lời.

Tóc Đỏ bị người đàn ông vừa từ dưới nước leo lên thuyền này làm cho chấn động.

Không phải vì thân hình cao lớn đĩnh đạc và vẻ ngoài tuấn tú của anh, mà là vì sự uy hiếp lạnh lẽo toát ra từ con người này.

Thịnh Viện vẫn ngồi yên lặng trên chiếc ghế nhỏ ôm đầu gối, thờ ơ với mọi chuyện.

Tuyết Tiêu vốn định đi tắm rửa, nghe thấy tiếng hét này thì giật mình thon thót, tưởng đàn em gặp phải tang thi, lập tức chạy vội ra ngoài.

Ra đến nơi cô cũng sững sờ.

“Anh, sao anh lại……” Tuyết Tiêu nhìn Lạc Thanh Phong đang đạp Tóc Đỏ dưới chân, một tay bóp cổ Tóc Xanh mà ngẩn người.

Lạc Thanh Phong nghiêng đầu nhìn qua, dòng nước trượt qua đường cằm sắc sảo, chảy dọc xuống chiếc cổ thon dài.

Vì tránh né tang thi, áo khoác của anh đã vứt lại dưới nước, chiếc áo sơ mi bên trong cũng bị tang thi xé rách toạc, vết thương nứt ra rỉ máu, quần áo ướt sũng dính sát vào da thịt, làm nổi bật đường cong eo mê người.

Nếu không phải tình huống không thích hợp, Tuyết Tiêu cũng nguyện ý thưởng thức màn “mỹ nam dưới ánh đèn” trước mắt này.

“Chúng ta có chuyện gì từ từ nói, anh buông tay ra trước được không?” Tuyết Tiêu hoàn hồn, liếc nhìn Tóc Xanh mặt đỏ tía tai sắp không thở nổi, “Anh xem anh cũng ướt sũng cả rồi, mùi dưới nước khó ngửi như vậy, tôi vừa vặn xả nước ấm rồi, anh mau đi tắm rửa đi, ngàn vạn lần đừng để bị cảm lạnh!”

Thịnh Viện nghe vậy, nhíu mày không vui nói: “Thanh Âm tắm trước.”

Tuyết Tiêu trừng mắt nhìn sang, Thịnh Viện lại nói: “Mẹ biết cậu ta, là bạn trai của Tuyết Tiêu, bị ướt thì có Tuyết Tiêu lo, không liên quan đến chúng ta.”

Thịnh Viện đứng dậy kéo cô: “Thanh Âm đi tắm trước đi con, đừng để bị cảm.”

Tuyết Tiêu: “……”

Chị à, chị không biết chị vừa đâm em một nhát dao chí mạng đâu.

Tóc Đỏ và Tóc Xanh trong khoảnh khắc này quên cả đau đớn trên cơ thể, ngược lại khiếp sợ nhìn về phía Tuyết Tiêu.

Tuyết Tiêu không nhúc nhích, nhìn Lạc Thanh Phong nói: “Anh buông tay ra trước đi!”

Ánh mắt Lạc Thanh Phong khẽ lóe lên, vẻ u ám hiện lên trên khuôn mặt, anh ném Tóc Xanh ra, bước về phía Tuyết Tiêu.

Anh vươn tay bóp lấy cổ Tuyết Tiêu ép vào cửa, bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được cơn giận dữ trầm lắng và áp lực tỏa ra từ người Lạc Thanh Phong.

Nhưng nói là bóp cổ thì đúng hơn là kẹp vào điểm tiếp giáp giữa vai và cổ, lực đạo ấn lên xương quai xanh đau đến mức khiến Tuyết Tiêu rơi nước mắt như mưa.

“Cậu làm cái gì đấy!” Thịnh Viện hét lên, dây leo xanh trên tay quất về phía Lạc Thanh Phong.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc