Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Nam Chính Truyện Ngược Luyến Mạt Thế Hắc Hóa Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

“Không được, hiện tại tôi không thể chết được, còn chưa tới tám năm sau mà, có chết cũng phải chết đúng cốt truyện, bằng không nhiệm vụ của tôi sẽ thất bại mất!” Tuyết Tiêu tức giận đấm vào cửa, “Mau nghĩ cách đi!”

[Chạy đi]

“Đúng vậy, chạy, tại sao tôi lại không chạy chứ, mau chạy thôi, phải chạy ngay bây giờ!”

Tuyết Tiêu bừng tỉnh khỏi sự hoảng loạn, rốt cuộc cũng tìm được biện pháp giải quyết vấn đề, khả năng hành động trở nên vô cùng nhanh chóng.

Gió đêm lạnh buốt, cô chạy được một nửa thì bỗng nhiên nhớ tới đại ca Bạch Hổ.

Cứ thế tay trắng trở về thì lại có chút không cam lòng.

Tuyết Tiêu cắn chặt răng, khoảnh khắc vừa xoay người lại liền suýt chút nữa bị dọa cho hồn phi phách tán.

Không biết từ lúc nào người đàn ông đi theo cô đã lặng lẽ tiến lại gần, nhiệt độ xung quanh cô trong chớp mắt như giảm xuống vài độ.

Chạy, cô không quay đầu lại mà cắm đầu chạy!

Tuyết Tiêu trực tiếp leo qua lan can chuẩn bị nhảy xuống biển, nhưng ngay khoảnh khắc cơ thể vừa lật qua thì cổ tay đã bị người đàn ông vừa bước ra từ bóng tối tóm chặt.

Tình cảnh trở nên vô cùng xấu hổ.

Cô bị Lạc Thanh Phong nắm lấy một tay treo lơ lửng bên ngoài thân tàu, chân không chạm đất, cổ tay phải chống đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể khiến cô đau đến mức gào thét trong lòng.

“Anh……” Cô còn chưa nói dứt lời, liền nghe thấy một tiếng “cạch”.

Lạc Thanh Phong lấy ra chiếc còng tay vừa bị cô vứt bỏ, còng tay cô vào lan can.

Anh cũng thật biết cách tận dụng đồ bỏ đi đấy!

Bị chiếc còng tay lạnh lẽo treo ngược kéo căng cổ tay, cơn đau của Tuyết Tiêu lại tăng thêm vài cấp độ.

Gió đêm thổi cổ áo cô bay phần phật, tóc cũng tung bay che khuất tầm mắt.

Trong tầm nhìn của cô, người đàn ông với dáng người cao lớn đĩnh đạc đứng ngay sau lan can, tư thế tùy ý, thậm chí còn lấy ra một điếu thuốc châm lửa rồi ngậm vào miệng.

Anh không nói gì, thỉnh thoảng chỉ thản nhiên liếc nhìn cô một cái, thấy bộ dạng nhăn mày đau đớn của cô, giữa hai đầu lông mày anh sẽ lộ ra vài phần châm chọc.

Tuyết Tiêu đau đến mức hít hà một hơi, trong đầu lại thắc mắc anh học hút thuốc từ bao giờ vậy.

Lạc Thanh Phong vẫn không có ý định bắt chuyện với cô.

Tuyết Tiêu không chịu nổi nữa, cô cố sức ngửa đầu nhìn lên nói: “Tôi không chạy nữa đâu, anh không thể tháo cái thứ này ra được à?”

Cổ tay cô đều bị siết đến mức tứa máu rồi.

Lạc Thanh Phong nhẹ nhàng nhả khói, ngón tay với những khớp xương rõ ràng kẹp điếu thuốc khẽ búng, gió đêm thổi tàn thuốc đỏ rực bay lả tả, tàn tro rơi xuống mu bàn tay Tuyết Tiêu.

“Cô nhìn xuống dưới xem.” Anh nói.

Tuyết Tiêu cúi đầu nhìn xuống.

Dưới mặt nước ánh sáng xanh lục lập lòe, giống như ánh đom đóm trong đêm, nhưng lúc này lại mang vẻ chết chóc.

Mấy chục con tang thi dưới nước đang ngửa đầu nhìn Tuyết Tiêu treo lơ lửng bên ngoài mạn thuyền, chỉ cần chúng ngoi lên vươn tay ra có lẽ là tóm được mắt cá chân cô ngay.

Tuyết Tiêu rùng mình một cái, khó khăn nhìn về phía Lạc Thanh Phong, trên mặt lộ ra nụ cười gượng gạo: “Tôi thật sự sẽ không chạy nữa đâu.”

Lạc Thanh Phong cũng cười, khóe môi cong lên nụ cười đầy châm biếm.

“Số lượng dưới nước này so với bên ngoài thang máy năm đó vẫn còn ít chán.” Anh lạnh nhạt nói, nhìn chằm chằm Tuyết Tiêu với đôi mắt đen kịt thâm sâu.

Trong đầu Tuyết Tiêu hiện lên cảnh tượng năm xưa, theo bản năng lảng tránh ánh mắt của Lạc Thanh Phong.

Hành động né tránh này của cô trong mắt Lạc Thanh Phong chính là biểu hiện của sự chột dạ.

“Anh muốn nói chuyện năm xưa với tôi, vậy chúng ta lên trên nói được không? Về phòng anh nói chuyện đi.” Tuyết Tiêu lại nhìn thẳng vào anh, lộ ra biểu cảm ngoan ngoãn lấy lòng.

Cô lại dùng chiêu cũ năm xưa với Lạc Thanh Phong.

Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng mấy năm qua, chưa một ngày nào Lạc Thanh Phong quên được khuôn mặt này.

Rũ bỏ vẻ ngây ngô năm nào, cô trở nên xinh đẹp hơn cả trong tưởng tượng của anh, nhưng cũng khiến anh càng thêm chán ghét.

Khi khuôn mặt này lại một lần nữa nở nụ cười giả tạo y hệt trong ký ức với anh, trái tim từng rung động của anh thế nhưng lại chẳng hề dao động chút nào.

Hóa ra dù có thay đổi thế nào đi nữa, cô vẫn giống hệt như trước kia.

Giả tạo, ích kỷ, độc ác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc