Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Nam Chính Truyện Ngược Luyến Mạt Thế Hắc Hóa Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Giọng nói này vẫn dễ nghe như cũ, thậm chí còn hay hơn trước kia, nhưng lại không còn sự dịu dàng và sủng nịch nhàn nhạt đó nữa, thay vào đó là sự hung ác khiến người ta rùng mình.

Tuyết Tiêu nhìn gương mặt này mà ngẩn cả người.

Tuyết Tiêu đã nghĩ tới vô số viễn cảnh gặp lại Lạc Thanh Phong sau tám năm, tất cả đều giống như trong kịch bản.

Nhưng cô chưa từng nghĩ tới việc sẽ gặp lại nam chính trước thời điểm đó.

Lại còn là trong cái tình huống máu chó thế này nữa.

Tuyết Tiêu nhìn người đàn ông trước mắt.

Anh đẹp trai hơn trước kia rất nhiều.

Có lẽ vì cô nhìn quá lâu, Lạc Thanh Phong thấp giọng châm chọc: “Vừa rồi chẳng phải mồm miệng lanh lợi lắm sao, sao bây giờ lại câm rồi?”

“Nói, nói cái gì cơ?” Tuyết Tiêu lắp bắp hỏi.

Nhìn dáng vẻ hoảng sợ như con thỏ nhỏ của cô, Lạc Thanh Phong nheo mắt lại, hơi thở có chút mất kiểm soát trong chốc lát liền trở nên bình tĩnh.

Anh buông tay rồi đứng thẳng dậy, tư thế từ trên cao nhìn xuống, chỉ lạnh lùng nhìn cô chằm chằm.

Đại ca Bạch Hổ bị kéo từ dưới đất lên, mấy người uống rượu cùng hắn cũng bị bắt giữ, bên ngoài tiếng súng đạn không dứt, thỉnh thoảng lại nổ vang một tiếng, giống như nổ tung trong lòng Tuyết Tiêu đầy kích thích.

Cô nghe thấy bên ngoài có người hét lớn: “Đều mẹ kiếp kiềm chế chút đi! Người có thể chết nhưng vật tư thì không được hỏng!”

Lại có người hô: “Cứu được rồi, cứu được rồi!”

Lạc Thanh Phong nhìn ra bên ngoài một cái, Tuyết Tiêu thầm nghĩ cơ hội tốt đến rồi, lặng lẽ nhích mông muốn xoay người chuồn êm ——

Gió lạnh quét qua, khóe mắt cô chỉ kịp thấy bóng người lay động, một đôi chân dài đã đạp mạnh lên ghế dựa của cô, tiếng “rầm” vang lên dập tắt ngay ý định chạy trốn.

Tuyết Tiêu lập tức thẳng lưng, ngồi ngay ngắn đoan chính.

“Thanh Phong, cậu làm gì ở đây thế?”

Tuyết Tiêu ngồi quay lưng về phía cửa nên không nhìn thấy, nhưng có thể nghe ra giọng nói này là của Mai Nhất Xuyên.

Bên cạnh Mai Nhất Xuyên còn có một cậu chàng trẻ tuổi hơn, Tiêu Ngũ lau mồ hôi nói: “Vừa rồi nguy hiểm thật đấy, anh Phong anh ra tay trước thì tốt xấu gì cũng báo một tiếng chứ! Đột nhiên lao vào làm em sợ hết hồn!”

Lạc Thanh Phong nói: “Đưa còng tay cho tôi.”

Tiêu Ngũ đi lên đưa cho anh, thấy Lạc Thanh Phong rũ mắt nói với người phụ nữ bên cạnh: “Đưa tay ra.”

Tuyết Tiêu ngoan ngoãn vươn đôi tay ra, mặc cho anh dùng còng tay còng lại.

Tiêu Ngũ nhìn mà vừa kinh ngạc lại vừa tò mò.

“Đưa cô ta lên thuyền đi, nhốt vào phòng tôi.” Giọng nói lạnh lùng trầm thấp của Lạc Thanh Phong không nghe ra vui giận, nhưng lại khiến người ta không rét mà run.

Tiêu Ngũ vẻ mặt nghiêm túc gật đầu: “Anh vất vả rồi!”

Mai Nhất Xuyên đứng ở cửa huýt sáo trêu chọc: “Ái chà, còn nhốt vào phòng cậu nữa cơ, sao thế, coi trọng cô gái nhỏ nhà người ta rồi à? Không phải bảo không thích cưỡng ép cướp đoạt sao, thế nào mà lại... Vãi chưởng Thịnh Tuyết Tiêu?!”

Tuyết Tiêu chớp đôi mắt vô tội nhìn gương mặt đang cười hi hi ha ha của Mai Nhất Xuyên trong nháy mắt trở nên dữ tợn.

Tại bến tàu có neo một chiếc thuyền lớn.

Tuyết Tiêu vừa bước lên liền nhận ra ngay, đây chính là chiếc tàu khách mà cô nhìn thấy hôm cứu Thịnh Viện.

Cô lẽ ra phải nghĩ đến sớm hơn, loại phương tiện này chỉ có nhân vật chính mới sở hữu được thôi!

Người tiếp ứng trên thuyền không ít, Tiêu Ngũ hẳn là có chút địa vị trong nhóm người này, đa số mọi người đều chào hỏi cậu ta.

Tiêu Ngũ nán lại ở điểm tiếp ứng một chút, nhưng vẫn rất nghiêm túc và có trách nhiệm, lúc áp giải Tuyết Tiêu cậu ta không nói nhiều, thần sắc trước sau vẫn cảnh giác đề phòng, khẩu súng chĩa vào Tuyết Tiêu luôn trong trạng thái đã lên đạn.

Vì vậy Tuyết Tiêu không dám hành động thiếu suy nghĩ, hai người một đường không nói chuyện đi qua boong tàu vào khoang thuyền.

Tiêu Ngũ đưa cô đến trước phòng Lạc Thanh Phong, mở cửa ra rồi nói: “Vào đi.”

Tuyết Tiêu nhìn cậu ta một cái, chậm rãi bước vào trong, xoay người nhìn cậu ta nói: “Vị anh Phong kia của cậu……”

Lời còn chưa nói hết liền nghe “rầm” một tiếng, Tiêu Ngũ đã đóng sập cửa lại.

Tuyết Tiêu: “……”

Ngoài cửa, Tiêu Ngũ thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lau mồ hôi, vừa đi vừa lẩm bẩm công việc này thật khiến người ta mệt mỏi.

Trong phòng không bật đèn, Tuyết Tiêu cũng chẳng có tâm trạng đâu mà đi xem Lạc Thanh Phong ngủ dậy có gấp chăn hay không, cô dựa vào cửa ngồi xổm xuống, ngoan ngoãn vòng tay ôm lấy đầu gối, đau lòng đến tột đỉnh.

Ngày hôm qua không tới, ngày mai không tới, tại sao cứ nhất định phải là hôm nay tới chứ!

Ngươi nói xem có phải ngươi cố ý chơi khăm không hả!

Hệ thống trầm mặc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc