Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tóc Đỏ khuyên cô ấy về ngủ, nói: “Bảo bối Thanh Âm của chúng ta xong việc sẽ về ngay thôi.”
Thịnh Viện nhíu mày, không nói lời nào.
Tóc Xanh thở dài: “Cô ấy cũng chẳng dễ dàng gì, may mà còn có lão đại.”
“Mạt thế ai mà chẳng khó khăn, nhưng phụ nữ lại càng khổ hơn.” Tóc Đỏ cũng cảm thán, “May mà chúng ta cũng có lão đại.”
Hai người nhìn nhau, nghĩ đến cảnh ngộ của Thịnh Viện, không cần nói ra cũng đoán được bảy tám phần, thế là bèn đứng dậy đi rót cho cô ấy cốc nước ấm để ủ tay.
Tóc Xanh gõ gõ vào cái loa nhỏ dưới chân hỏi: “Chị có muốn nghe nhạc không? Từ Châu Kiệt Luân đến Trần Dịch Tấn, từ Thất Lý Hương đến Hoa Hồng Đỏ cái gì cũng có hết.”
Tóc Đỏ đi ra nói: “Mở bài Đã Lâu Không Gặp đi.”
“Có ngay!” Tóc Xanh bật loa lên.
Ba người yên lặng nghe giai điệu bi thương vang lên, mỗi người ôm một cốc nước ấm, khuôn mặt đỏ bừng vì cái lạnh của đêm đông.
Hai anh em đang nghe đến nhập thần thì thấy Thịnh Viện bỗng nhiên giơ tay chỉ về phía trước.
Trong màn sương dày đặc, một chiếc tàu lớn đang lướt qua ngay sát mũi thuyền của bọn họ chạy về phía trước.
Mãi đến khi đuôi tàu biến mất khỏi tầm mắt, hai anh em đang nghe nhạc mới thốt lên một câu vãi chưởng.
Bên trong hàng rào dây thép gai là những dãy nhà trệt có kiểu dáng giống nhau, xếp thành hai hàng, một dài một ngắn, Tuyết Tiêu đi về phía dãy nhà dài ở phía sau, cách dãy phòng một khoảng là vườn rau trồng rất nhiều rau xanh.
Phía trước khá náo nhiệt, người qua kẻ lại cũng nhiều.
Gã đàn ông dẫn cô tránh né đám đông, đi vào trong bóng tối.
Một nhóm người đi ngang qua phía trước chào hỏi trêu đùa hắn, nhìn chằm chằm Tuyết Tiêu đi phía sau nói: “Mang đến cho đại ca à? Vãi thật, xinh đấy chứ!”
“Dâng cho đại ca thì đương nhiên phải xinh rồi.” Gã đàn ông hùa theo nói, “Bên trong say chưa?”
“Say rồi, đang đập bàn nhắc đến A Lan đấy, mày mau đưa vào đi cho bọn tao được yên tĩnh một chút.” Đối phương giục giã.
“Được được được.” Gã đàn ông nói rồi ra hiệu cho Tuyết Tiêu đi theo phía sau.
Tuyết Tiêu cúi đầu, giả vờ e thẹn.
Lúc đi ngang qua, gã đàn ông vừa nói chuyện kia vươn tay định sờ soạng cô một cái, nhưng bị cô khéo léo né tránh.
Gã đàn ông kia không khỏi sững sờ.
“Mẹ kiếp, còn làm bộ làm tịch!” Hắn cũng uống chút rượu, lại cảm thấy không sờ được thì hơi mất mặt, giọng điệu rất gay gắt, bắt đầu chửi bới ầm ĩ với người bên cạnh.
Hai người bên cạnh hắn, một người thì hùa theo lắng nghe, người còn lại thì nhìn theo bóng dáng người phụ nữ vừa rời đi với ánh mắt thâm sâu.
Nội thất trong phòng khá ổn, ánh đèn sáng trưng, bàn ghế và đồ trang trí cái gì cũng có, vừa nhìn đã biết là nơi hưởng lạc.
Bàn của Bạch Hổ có ba người đàn ông, bên cạnh còn có hai cô gái đang rót rượu.
Rượu trên bàn mỗi loại một khác, chai lọ và hũ rượu ngổn ngang xiêu vẹo.
Tuyết Tiêu liếc nhìn, trong bốn người thì Bạch Hổ trông có vẻ say nhất.
Cô đi đến bên cạnh Bạch Hổ, cầm chai rượu rót cho hắn.
“Ái chà, đau quá.” Tuyết Tiêu nhìn hắn với đôi mắt ngấn lệ.
Hệ thống vốn luôn mặc kệ cô bỗng nhiên gửi tặng pháo hoa kèm theo một loạt số 666.
Tuyết Tiêu không thèm để ý đến sự trào phúng của nó, diễn xuất đã đạt đến trình độ thượng thừa.
Kinh nghiệm làm việc trước đây của cô rốt cuộc lại có đất dụng võ rồi.
Bạch Hổ càng nắm chặt hơn, gấp đến đỏ cả mắt: “Nói đi, mẹ kiếp em nói ngay cho anh!”
“Anh Hổ, em sai rồi.” Tuyết Tiêu tỏ vẻ vô cùng đáng thương, nước mắt lưng tròng, “Em đã sớm quên gã đàn ông kia rồi, người khác có gì tốt chứ, em chỉ tốt nhất thiên hạ với mình anh thôi!”
Bạch Hổ nghe mà sướng rơn, đang định cảm động kéo người vào lòng thì chợt nghe bên ngoài tiếng súng vang lên, tiếng nổ ầm ầm, cánh cửa vốn dĩ khép hờ bị đá văng ra cái rầm, một đội người cầm súng ập vào nhanh chóng khống chế hiện trường.
Phản ứng của Tuyết Tiêu cũng rất nhanh, cô lập tức đứng dậy định rời đi, lại bị một bàn tay ấn vai đè ngồi xuống trở lại.
Người bên cạnh tung một cước đá văng Bạch Hổ bay ra ngoài, lực đạo tàn nhẫn kia khiến người nhìn thấy phải thót tim.
Bạch Hổ trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, rượu đã tỉnh hơn phân nửa, lại đau đến mức không thể thẳng lưng lên nổi.
Tình huống này là thế nào đây?
Tuyết Tiêu đảo mắt liên tục.
Rất nhanh người nọ đã xoay người lại, bàn tay to túm lấy cổ áo cô cười lạnh nói: “Em thử lặp lại lần nữa xem?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)