Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tuyết Tiêu càng đến gần bến tàu thì tang thi dưới nước càng ít đi.
Cô cẩn thận tránh né, không để tang thi chú ý, lặng lẽ bơi tới bên cạnh bến tàu rồi ngoi đầu lên, phát hiện có hai người đang sưởi ấm bên cạnh lều.
Dưới nước truyền đến tiếng bùm một cái, hai người kia giật mình hoảng sợ, lập tức cầm lấy gậy sắt để trong tầm tay đứng dậy dựa vào nhau.
Khi hai tên đó đang cảnh giác đi tới mép nước tìm kiếm thì Tuyết Tiêu đã vòng qua sau lưng bọn chúng trồi lên, trong miệng ngậm một ống thổi tên loại nhỏ.
Hai người đứng trên bến tàu đang tập trung tinh thần nhìn xuống nước, hoàn toàn không ý thức được mục tiêu đang ở ngay sau lưng mình.
Ống thổi tên bắn ra một mũi tên chuẩn xác găm vào gáy gã đàn ông, đối phương chưa kịp hừ tiếng nào đã ngã lăn ra bất tỉnh, người còn lại vừa mới quay người lại thì trán đã bị họng súng lạnh lẽo dí vào.
“Chúng ta nói chuyện chút đi.” Tuyết Tiêu mỉm cười nói.
Gã đàn ông giơ hai tay lên đầu hàng, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ, giọng nói run rẩy: “Nói nói nói…… Cô muốn nói chuyện gì.”
Tuyết Tiêu dẫn hắn đến bên cạnh lều, vừa sưởi ấm vừa hỏi: “Có biết Thịnh Viện không?”
Tên này quỳ hai gối xuống đất, hai tay giơ cao, dưới sự uy hiếp của vũ khí thành thật trả lời câu hỏi của cô: “Không quen.”
“Rất gầy, tóc dài, mặc váy, màu đỏ.” Tuyết Tiêu dùng họng súng chạm vào mắt trái và cằm của hắn, “Bị một gã đàn ông xấu xí, trên mặt có sẹo buộc đá ném xuống nước.”
Gã đàn ông nghe xong bừng tỉnh: “Tôi biết rồi! Người phụ nữ cô nói là A Lan, còn người đàn ông kia là đại ca Bạch Hổ!”
“Bạch Hổ là thủ lĩnh ở đây à?”
Gã đàn ông gật đầu.
“Hai người bọn họ có quan hệ gì?”
“A Lan là người phụ nữ của đại ca Bạch Hổ…… nhưng cô ta lại dan díu với người đàn ông khác, đại ca Bạch Hổ phát hiện ra nên rất tức giận, vì thế mới ném cô ta xuống nước.”
Tuyết Tiêu nghe đến đây thì nheo mắt lại.
“Vốn dĩ có mười bảy người, nhưng đêm nay bên phó đoàn cũng có người tới, đại khái tăng thêm…… hơn ba mươi người nữa.”
Tuyết Tiêu: “……”
Cộng lại cũng phải gần 50 người.
“Các người thuộc căn cứ nào? Phó đoàn gồm những ai?”
“Căn cứ Bách Hằng, đại ca Bạch Hổ là người đứng đầu đội hai đồn trú tại Tuân Nam, còn phó đoàn…… Nếu biết về căn cứ thì cô cũng biết phó đoàn chuyên ra ngoài tìm kiếm điểm cư trú và tiêu diệt tang thi, bọn họ đi qua khu vực này, dường như gặp phải rắc rối nên mới tới tìm đại ca Bạch Hổ hỗ trợ.”
Tuyết Tiêu lẩm bẩm: “Vậy là tôi đến không đúng lúc rồi.”
Gã đàn ông run rẩy nhìn cô.
“Anh nghĩ cách đưa tôi trà trộn vào trong đi.” Tuyết Tiêu chớp mắt nhìn hắn, “Tôi vừa đổi ý rồi, chỉ nhắm vào một mình Bạch Hổ thôi, đủ thiện lương chưa?”
Gã đàn ông nhăn nhó mặt mày: “Chuyện này, chuyện này chuyện này……”
“Tôi cho anh mười giây.” Tuyết Tiêu chu môi ra hiệu về phía khẩu súng trong tay, “Có gắn nòng giảm thanh đấy nhé.”
“Tôi nghĩ! Tôi nghĩ ngay đây!” Gã đàn ông trố mắt nhìn, rất nhanh đã đưa ra giải pháp, “Người của phó đoàn đến rất đông, nhưng chúng tôi không quen biết nhau hết, hơn nữa bọn họ còn bắt người về……”
Tuyết Tiêu chen vào hỏi: “Bắt ai?”
“Không rõ lắm, chỉ biết đa số đều là phụ nữ.” Gã đàn ông hạ thấp giọng, “Đại ca Bạch Hổ dạo này đang thiếu phụ nữ, cô cũng vừa vặn là phụ nữ ——”
Tuyết Tiêu nghe vậy thì bật cười, gã đàn ông rùng mình, lập tức giải thích: “Đại ca Bạch Hổ ở bên trong chắc chắn sẽ uống rượu, chờ hắn say rồi thì chỉ muốn phụ nữ thôi, chỉ cần cô lừa được hắn về phòng thì hắn chắc chắn sẽ mặc cho cô xử lý!”
“Đúng là cách mà đàn ông các anh mới nghĩ ra được.” Tuyết Tiêu đứng dậy, dưới ánh mắt hoảng sợ của đối phương nói, “Đứng lên, làm theo lời anh nói, đưa tôi vào trong.”
Gã đàn ông mừng rỡ, lập tức đứng dậy nhiệt tình dẫn Tuyết Tiêu đi vào khu vực bên trong hàng rào dây thép gai.
Màn đêm buông xuống, sương mù lại nổi lên như thường lệ, dưới mặt nước đen ngòm thỉnh thoảng lại lóe lên ánh sáng màu lục.
Tóc Đỏ và Tóc Xanh đang lo lắng chờ đợi trên thuyền nhà, Thịnh Viện cũng ở đó, cô ấy khoác áo ngồi bên mạn thuyền, ngẩn ngơ nhìn màn sương mù.
Sương mù dày đặc đến mức kính viễn vọng cũng vô dụng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)