Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tóc Đỏ và Tóc Xanh đi theo cô hơn một năm nay cũng đã gặp hơn chục vụ như vậy rồi.
Có kẻ giả vờ gặp nạn để tranh thủ lòng thương hại, sau khi được người ta tốt bụng thu nhận giúp đỡ thì ban đêm liền lén lút dậy chuẩn bị giết người diệt khẩu để cướp vật tư.
Cũng có rất nhiều kẻ trực tiếp cướp bóc trắng trợn, loại này thường chiếm ưu thế về số lượng.
Đa số thời gian Tuyết Tiêu đều sẽ tránh mặt những người sống sót khác, khi nào tránh không được nữa thì cô cũng chẳng sợ.
Nghe tin cô quyết định đi tìm gã mặt sẹo để báo thù cho chị gái, Tóc Đỏ và Tóc Xanh đều có chút kích động, nghiêm túc đứng bên cạnh bày mưu tính kế.
Kết quả Tuyết Tiêu chỉ phán một câu liền bác bỏ toàn bộ kế hoạch của hai người bọn họ: “Hai cậu cứ ở phía sau trông chừng chị tôi và chờ chi viện là được.”
Tóc Đỏ nói: “Lão đại, mấy việc nặng nhọc này phải để đàn ông làm chứ!”
Tuyết Tiêu liếc nhìn hắn một cái, vươn tay ra nói: “Vật tay không?”
Lời mời quen thuộc này khiến hắn nhớ lại lần trước thua đến mức chẳng còn chút tôn nghiêm nào.
Tóc Đỏ ỉu xìu, còn Tóc Xanh thì vỗ ngực đảm bảo: “Yên tâm đi lão đại, cái khoản ở lại hậu phương chi viện này chúng tôi là chuyên nghiệp nhất!”
Thịnh Viện mờ mịt ngẩng đầu nhìn lại: “Thanh Âm, con đói bụng chưa?”
Tuyết Tiêu xua tay, từ bỏ ý định hỏi cô ấy.
Tóc Xanh đang cầm lái, thỉnh thoảng lại giơ tay ra hiệu phương hướng: “Lão đại, tôi nhớ hướng bọn họ rời đi, cứ men theo đó tìm kiểu gì cũng thấy.”
“Trước đây không phải lão đại bảo không được đi qua bên đó sao?” Tóc Đỏ hỏi.
“Cảm giác bên đó có người khác, lười dây vào rắc rối nên mới không đi.” Tuyết Tiêu đáp.
Bởi vì đi hết hướng đó là đến lục địa, mà phạm vi hoạt động của bọn họ chủ yếu là vùng sông nước.
Vùng sông nước đương nhiên ít người hơn trên đất liền.
Tuyết Tiêu có bản đồ thành phố do hệ thống cung cấp, nhưng khu vực ngoại thành thì không có.
Chỉ riêng việc đi vào thành phố Tuân Nam đã tốn không ít thời gian, chạy theo phương hướng trong trí nhớ, đi xuyên qua cả tòa thành phố, thỉnh thoảng bọn họ sẽ bị tang thi trên những tòa nhà cao tầng theo dõi, lũ xác sống cứ con này nối tiếp con kia bám vào cửa sổ nhìn chằm chằm bọn họ đi xa.
Khi màn đêm buông xuống, Tuyết Tiêu nhìn thấy ánh đèn sáng lên từ phía xa.
“Chắc là ở bên đó rồi.” Tóc Đỏ nhìn ánh sáng qua kính viễn vọng nói, “Có bến tàu, tàu thuyền cũng neo đậu ở đó, bên trái còn có một cái lều canh gác.”
Nhìn xa hơn về phía sau là một khu kiến trúc nửa cũ nửa mới, bên ngoài có dây thép gai phân chia địa bàn, ánh đèn sáng rực cả một vùng, qua khe hở của những vật che chắn còn có thể thấy bóng người đi lại.
Tuyết Tiêu vừa quan sát cảnh vật vừa nói: “Chị, chị có muốn đến xác nhận chút không?”
Thịnh Viện ở phía sau gọi với lên: “Thanh Âm, về nhà ăn cơm thôi con!”
Tuyết Tiêu thở dài, đưa kính viễn vọng cho Tóc Xanh nói: “Mọi người cứ chờ ở đây đi, khoảng cách đủ xa rồi, bọn họ không phát hiện được đâu.”
“Xong việc tôi sẽ bắn pháo hiệu, nếu thuận lợi thì chúng ta hội họp ở bến tàu.”
Cô nói vô cùng dứt khoát, bắt đầu mặc áo mưa vào.
Thịnh Viện thấy vậy liền hỏi: “Thanh Âm, con định đi đâu thế?”
Tuyết Tiêu nói: “Câu này nghe ra cuối cùng cũng bình thường được một chút.”
Cô quay đầu nở nụ cười rạng rỡ với Thịnh Viện: “Chị cứ chờ đấy, em đi bắt mấy tên dám bắt nạt chị về dập đầu quỳ xuống nhận sai với chị ngay đây.”
Tuyết Tiêu tràn đầy tự tin, vẫy tay chào hai người đàn em rồi nhảy xuống nước lặn đi mất.
Tóc Xanh và Tóc Đỏ cũng rất biết điều, hô to lão đại cố lên rồi bắt đầu cầm kính viễn vọng lên làm nhiệm vụ tuần tra.
Thịnh Viện đứng ở cửa ngơ ngác nói: “Ăn cơm thôi.”
Sự tự tin của Tuyết Tiêu không phải là không có cơ sở.
Dù sao tuần trước cô cũng mới nhận được 20 quả đạn hỏa tiễn, không nói không rằng bắn thẳng sang bên kia cũng đủ khiến người ta khốn đốn rồi.
Ngoài kho vũ khí đồ sộ trong không gian, cô còn có đủ loại phiếu đổi dị năng, người khác thức tỉnh được một loại dị năng đã tạ ơn trời đất rồi, đằng này cô đổi được mỗi loại một ít, quả thực là sự tồn tại bug của thế giới này.
Chỉ cần không đối đầu với nhóm nhân vật chính gây ảnh hưởng đến cốt truyện thì hệ thống sẽ không hạn chế cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)