Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Nam Chính Truyện Ngược Luyến Mạt Thế Hắc Hóa Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

“Không sai.”

Dứt lời, dụi tắt điếu thuốc, tắt loa, ai về phòng nấy đi ngủ.

Tuy nói quan hệ chị em không được tốt lắm, nhưng cũng không tồn tại chuyện ngược đãi.

Chìm đắm trong thế giới công việc chẳng phải chuyện tốt lành gì.

Khổ nỗi thời gian cô ở lại thế giới này lại dài hơn bất kỳ thế giới nào trước đây, siêu dài là đằng khác.

Tuyết Tiêu cũng chỉ dám tiếp xúc với những nhân vật không có trong kịch bản.

Ngày thứ ba sau khi Thịnh Viện bị bỏ lại.

Cuộc sống vẫn diễn ra như thường lệ, đàn em mỗi ngày vẫn ồn ào náo nhiệt, tìm vui trong đau khổ.

Trên đường đi ra vùng biển tìm kho báu, Tuyết Tiêu không có việc gì làm lại chạy tới hành hạ cây cà chua bi kia.

Tóc Xanh ở bên cạnh thở dài: “Lão đại, có thể nó cũng đã dùng hết toàn lực để sống sót qua mùa đông này rồi, nhưng cũng không thể làm đến mức hoàn mỹ được.”

Tuyết Tiêu hái một quả nhét vào miệng: “Nói tiếng người đi.”

Tóc Xanh nhăn nhó mặt mày: “Chua lắm á!”

Tuyết Tiêu chớp mắt nhìn cậu ta, có chút ngạc nhiên.

Tóc Xanh đang chờ màn cô bị chua đến nhăn mặt rơi lệ như mưa trong gió lạnh, lại nghe Tuyết Tiêu nói: “Hình như có chút không đúng.”

“Sao vậy?” Tóc Xanh lạ lùng hỏi, “Không chua à?”

“Chua thì vẫn có chút chua, nhưng là kiểu chua vừa phải, còn có chút ngọt nữa.” Tuyết Tiêu lại hái thêm một quả bỏ vào miệng.

Lần này Tóc Xanh cũng ăn thử một quả.

Hai người trừng mắt nhìn cây cà chua bi rồi lâm vào trầm tư.

“Lão đại, chị làm à?” Tóc Xanh hỏi.

“Không phải tôi.” Tuyết Tiêu lắc đầu.

“Vậy là Tóc Đỏ làm?” Tóc Xanh gọi người kia lại đây.

Tóc Đỏ cũng ăn thử một quả, vui vẻ nói: “A, không chua này? Chị gái kia thành công rồi sao.”

Tóc Xanh trừng lớn mắt, giơ tay làm động tác cứa cổ, ý bảo cậu tiêu đời rồi.

Tóc Đỏ bị chính mình làm cho sặc, ho đến đỏ cả mặt, còn hoảng loạn xua tay với Tuyết Tiêu.

Thần sắc Tuyết Tiêu hơi ngẩn ra, lúc đứng dậy ánh mắt liếc qua phía rừng núi.

Tóc Xanh và Tóc Đỏ lảng sang chuyện khác, cố gắng kể chuyện cười chọc Tuyết Tiêu vui vẻ, nhưng chỉ đổi lại được cái nhìn xa xăm của cô.

Tuyết Tiêu xuống nước tìm kho báu mở rương, thu hoạch khá phong phú, sau khi lên khỏi mặt nước, cô nói với Tóc Đỏ đang đứng bên mạn thuyền: “Mọi người về trước đi.”

“Lão đại chị đi đâu vậy?” Tóc Đỏ khó hiểu.

“Tốc độ của tôi nhanh hơn các cậu, tôi đi tìm chị tôi.” Tuyết Tiêu nói xong liền lặn xuống, dùng dị năng hệ Thủy, bơi xa như một con cá trong nước.

Cô có thể khẳng định Thịnh Viện vẫn còn ở chỗ cũ chưa đi.

Bởi vì cô ấy mong ngóng con gái mình trở về, cho nên không dám tùy tiện rời đi.

Chờ khi Tuyết Tiêu tìm đến nơi, quả nhiên nhìn thấy Thịnh Viện đang ngồi xổm dựa vào gốc cây, một mình lẩm bẩm lầm bầm trông vô cùng đáng thương.

Khi Thịnh Viện nhìn thấy Tuyết Tiêu, cô ấy vừa khóc vừa cười, chạy lại sờ sờ ôm ôm, nắm lấy tay cô nói sao lạnh thế này để mẹ ủ ấm cho con.

Người phụ nữ mấy ngày nay vất vả lắm mới tỉnh táo hơn một chút, lúc này lại khôi phục dáng vẻ lôi thôi lếch thếch.

Tuyết Tiêu thở dài, dẫn người quay trở về.

Tóc Đỏ và Tóc Xanh đã chuẩn bị một bữa tối khá thịnh soạn chờ hai người trở về, ân cần hỏi han rồi đưa Thịnh Viện vào phòng tắm đã xả sẵn nước ấm.

Bên bàn ăn, Tuyết Tiêu mặt không cảm xúc nhìn hai người đàn em của mình nói: “Nghĩ cách đi, làm cho cô ấy bình thường trở lại rồi hãy vứt đi.”

Tóc Đỏ và Tóc Xanh liếc nhìn nhau, người sau trầm ngâm nói: “Lão đại, muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông, chúng ta phải làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với cô ấy.”

“Đúng vậy, tại sao những kẻ đó cứ nhất định phải giết cô ấy.” Tóc Đỏ nghĩ nghĩ rồi bổ sung thêm, “Có khả năng người bị giết chết không chỉ là cô ấy, mà còn có……”

Vế sau không nói ra, nhưng tất cả mọi người ngồi đây đều hiểu.

Tuyết Tiêu cầm đũa lên, vô cùng dứt khoát: “Ngày mai đi luôn, lũ kia đã muốn giết chị tôi, vậy thì chúng ta cũng không cần khách sáo nữa, còn có thể tiện tay cướp một đợt vật tư.”

Mạt thế bốn năm, chuyện Tuyết Tiêu xảy ra xung đột với những người sống khác cũng không ít.

Cô luôn tuân thủ nguyên tắc người không phạm ta thì ta không phạm người, đều là đối phương trêu chọc trước thì cô mới ra tay đáp trả.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc