Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Nam Chính Truyện Ngược Luyến Mạt Thế Hắc Hóa Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Tuyết Tiêu giơ tay đỡ trán, tâm mệt mỏi xúc cơm rang ăn.

Sự thật chứng minh là Tuyết Tiêu đã nghĩ quá nhiều.

Tinh thần Thịnh Viện không ổn định, thi triển dị năng cũng chập chờn, đừng nói là biến đổi cà chua, cô ấy chỉ có thể biến ra hai ba chiếc lá hoặc bông hoa nhỏ để chọc trẻ con vui vẻ mà thôi.

Cô ấy coi Tuyết Tiêu là con gái mình, cứ vây quanh cô suốt, bị Tuyết Tiêu mất kiên nhẫn mắng cho thì nước mắt liền đảo quanh trong hốc mắt, tủi thân ra ngồi bên mạn thuyền, ngẩn người nhìn mặt nước.

Tóc Xanh và Tóc Đỏ nhìn mà thấy xót xa lạ thường.

Thịnh Viện rất biết dọn dẹp phòng ốc, quét tước vệ sinh, hơn nữa lại không sợ bẩn sợ bừa bộn.

Mỗi ngày cứ đến giờ là lên lầu gọi Tuyết Tiêu dậy.

Tuyết Tiêu cuộn chăn lăn một vòng trên giường: “Chị, mạt thế rồi, còn lý do gì cần thiết để phải dậy sớm chứ?”

Thịnh Viện nói: “Trẻ con ngủ nhiều quá không tốt, phải chú ý rèn luyện, hiện tại là mạt thế, trẻ con cũng phải học cách xử lý nguy cơ.”

Tuyết Tiêu ngẩn ra nhìn cô ấy, rụt người vào trong chăn, cảm thấy nói cũng rất có lý, suýt chút nữa thì bị thuyết phục.

Cuối cùng cô vẫn bị Thịnh Viện lật chăn xách ra khỏi ổ.

Sau khi xuống khỏi phòng thuyền, Tuyết Tiêu với vẻ mặt âm trầm nói với Tóc Xanh: “Ba ngày rồi, chuẩn bị cho cô ấy ít đồ ăn, tối nay mang vào núi vứt đi.”

Tóc Xanh gãi gãi đầu: “Lão đại, đây chính là chị ruột đấy, thật sự phải làm như vậy sao?”

Tuyết Tiêu cười lạnh nói: “Tôi chỉ nuôi hai người thôi, cô ấy không đi thì cậu đi.”

Tóc Xanh xoay người liền gọi với Tóc Đỏ: “Mau chuẩn bị ít đồ ăn cho cô ấy lên đường đi!”

Mạt thế mà, con người đều trở nên vô cùng thực tế.

Thịnh Viện vẫn chưa biết em gái đang có ý đồ gì, cô ấy cẩn thận dọn dẹp giường chiếu cho cô, sau đó đi xuống xem cây cà chua bi kia.

Cô ấy nói chuyện với cây cà chua: “Cà chua nha cà chua, em mau mau lớn lên, mau mau kết quả nhé, Thanh Âm nhà chị muốn ăn rồi.”

Thịnh Viện cầm khăn tay lau từng chiếc lá, dịu dàng và cẩn thận.

Cô ấy vẫn rất gầy, trên làn da lộ ra ngoài cũng còn những vết bầm tím chưa tan và những vết thương chưa khép miệng, nhưng không còn vẻ mặt trống rỗng như người chết không thuộc về dương gian lúc trước nữa.

Trên mặt cô ấy trước sau vẫn luôn treo nụ cười dịu dàng.

Đến chiều, Tuyết Tiêu dẫn Thịnh Viện đi vào rừng núi.

Hiện giờ so với trong thành phố, có lẽ chốn rừng núi vốn dĩ hoang tàn vắng vẻ lại an toàn hơn chút.

Độc trùng mãnh thú đã bị thiên tai tiêu diệt một lượng lớn, chỉ còn lại cây cỏ đang gian nan chống chọi.

Ban đầu Thịnh Viện còn hỏi cô đi đâu, sau khi không nhận được câu trả lời liền bắt đầu giúp Tuyết Tiêu dọn dẹp cành cây chặn đường xung quanh, nhắc nhở cô cẩn thận dưới chân và đá lăn.

Để cắt đuôi được cô ấy, Tuyết Tiêu còn dùng phiếu đổi dị năng hệ Mộc, điều khiển cây cối che khuất đường núi, khiến cô ấy không thể tìm thấy mình.

Đêm xuống tuyết bắt đầu rơi, Tóc Đỏ và Tóc Xanh đều khoác áo khoác nhảy nhót ở cửa đường núi, vừa để chống rét vừa chờ Tuyết Tiêu trở về.

Cuối cùng bọn họ chỉ thấy một mình cô quay lại.

Sắc mặt Tuyết Tiêu không thay đổi, vẫn giống như mọi ngày, Tóc Đỏ và Tóc Xanh cũng không dám hỏi nhiều, sau bữa tối lại thấy cô một mình trở về trên lầu.

Đêm nay sương mù giăng kín, trải dài trên mặt biển, bao phủ lấy con thuyền, khiến cho những ngôi sao trên bầu trời cũng trở nên lúc ẩn lúc hiện.

Tóc Đỏ và Tóc Xanh khoác áo ngồi ở mũi thuyền hút thuốc, vẻ mặt thâm trầm.

Giữa hai người đặt một chiếc loa mini màu xanh lam nhỏ nhắn, bên trên cắm thẻ nhớ, phát ra ánh sáng, đang chậm rãi phát một bản nhạc không lời bi thương.

Tóc Xanh nhả ra một làn khói, thấp giọng nói: “Nói không chừng…… hồi nhỏ lão đại từng bị ngược đãi.”

Câu nói không đầu không đuôi này lại được Tóc Đỏ ăn ý tiếp lời, gật đầu bảo: “Rất có khả năng, người ngược đãi cô ấy chính là bà chị gái kia, đứa bé hơn thì lúc nào cũng không đánh lại đứa lớn mà.”

“Bây giờ lão đại trưởng thành rồi, thế giới cũng biến thành cái dạng quỷ quái này, đưa ra quyết định như vậy cũng không có gì lạ.” Tóc Xanh cũng gật đầu tiếp tục nói.

Tóc Đỏ gạt tàn thuốc, trầm ngâm: “Lão đại đối xử với chúng ta khá tốt.”

“Là tốt thật sự đấy.”

“Đúng vậy, chúng ta cũng phải đối tốt với lão đại.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc