Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Nam Chính Truyện Ngược Luyến Mạt Thế Hắc Hóa Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Tình chị em thắm thiết ư? Là cô nghĩ nhiều rồi.

Tuyết Tiêu kiên nhẫn nói: “Chị, chị nhìn cho kỹ đi, em là em gái chị, không phải con gái chị.”

Thịnh Viện không buông tay, vẫn luôn lẩm bẩm cái tên Thanh Âm và lời xin lỗi bên tai cô.

Cuối cùng Tuyết Tiêu phải cứng rắn đẩy cô ấy ra, chỉ vào mặt mình nói: “Em gái chị, Thịnh Tuyết Tiêu.”

Thịnh Viện ngơ ngác nhìn cô, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô rồi nín khóc mỉm cười: “Thanh Âm, con có đói bụng không? Muốn ăn cái gì, mẹ đi nấu cho con.”

Tuyết Tiêu: “……”

Chị gái cô, e là đầu óc có vấn đề rồi.

Tuyết Tiêu bị Thịnh Viện giữ chặt ngồi ở mép giường, lúc thì vươn tay sờ mặt cô, lúc lại sờ đầu cô, cười vui vẻ xong lại muốn nhào tới ôm cô, cười xong rồi lại khóc.

“Mới không gặp một năm mà con gái mẹ đã lớn thế này rồi.” Thịnh Viện nhỏ giọng nói.

Tuyết Tiêu mặt không cảm xúc đáp: “Chị à, con gái chị năm nay nhiều lắm là ba tuổi, vẫn còn là một củ cải nhỏ, e là còn chưa cao đến đầu gối em đâu.”

“Nói năng cũng lợi hại hơn trước kia rồi…… Xin lỗi con, đều tại mẹ không tốt, không thể chăm sóc con đàng hoàng, để con một mình lưu lạc bên ngoài.” Thịnh Viện đỏ hoe mắt nhìn cô.

Tuyết Tiêu đưa khăn giấy qua: “Đừng khóc, ngàn vạn lần đừng khóc.”

Thịnh Viện nhận lấy khăn giấy lau nước mắt, lại nắm chặt lấy một bàn tay cô, vừa khóc vừa nói: “Nếu ba con còn ở đây thì chắc chắn sẽ không để chúng ta bị những kẻ đó bắt nạt, ngoan nào, ba con yêu con lắm, ông ấy yêu chúng ta, con không nên trách ông ấy rời đi quá sớm.”

Tuyết Tiêu hỏi: “Ba đứa bé là ai?”

Thịnh Viện đẫm lệ nhìn cô: “Ba con tên là Triệu Sinh, Triệu Sinh, con nhớ kỹ nhé, tên con là Triệu Thanh Âm.”

“Chết rồi sao?” Tuyết Tiêu lại hỏi.

Thịnh Viện ngẩn người, bỗng nhiên sụp đổ ôm mặt khóc lớn.

Tiếng khóc tê tâm liệt phế kia khiến người nghe tan nát cõi lòng.

Tuyết Tiêu lẳng lặng lui ra ngoài.

Đi ra ngoài cửa, hít một hơi không khí lạnh, Tuyết Tiêu đi tới bên cửa sổ nhà bếp, lặng lẽ hái hai quả cà chua bi.

Tóc Xanh thò đầu qua cửa sổ hỏi: “Lão đại, chị gái chị sao rồi?”

“Nghe tiếng khóc này thì cậu tự hiểu đi?” Tuyết Tiêu đưa một quả cà chua bi cho cậu ta, “Ăn đi.”

Tóc Đỏ đang rang cơm ở phía sau nói: “Khóc được là tốt, khóc ra được thì sẽ ổn thôi.”

Sau khi múc cơm rang ra đĩa quay đầu lại, hắn thấy hai người đang ăn cà chua bi bên cửa sổ đều nhăn nhó mặt mày rưng rưng, đón gió lạnh mùa đông thổi vào, cả hai chảy ra một hàng nước mắt.

Tóc Đỏ cười nhạo: “Đã bảo là chua lắm mà!”

Không khí trên bàn cơm vô cùng quỷ dị.

Bình thường hoặc là không ai nói gì, hoặc là mấy tên đàn em nói rất nhiều.

Trong mắt Thịnh Viện thoáng hiện lên ánh nước: “Mẹ biết là mẹ không tốt, mấy ngày nay không ở bên con, con trách mẹ là đúng, nhưng không thể không ăn cơm được.”

Nói xong lại đưa thìa cơm về phía trước.

Tuyết Tiêu nhíu mày: “Chị đừng diễn nữa, em có nói là sẽ vứt bỏ chị đâu, dù sao cũng là chị em ruột, cho chị ở nhờ hai ngày rồi sau này không hẹn ngày gặp lại có được không?”

Thịnh Viện nói: “Mẹ sẽ không để con rời xa mẹ nữa đâu.”

Tuyết Tiêu: “Được rồi, ba ngày, đúng ba ngày thôi.”

“Hiện tại kiếm đồ ăn rất khó khăn, nhưng mẹ có dị năng, có thể trồng chút đồ ăn được.” Thịnh Viện lẩm bẩm một mình, “Sau này Thanh Âm nhà chúng ta muốn ăn gì, mẹ đều sẽ cho con.”

Tuyết Tiêu chỉ vào cây cà chua bi bên cửa sổ nói: “Chị, em muốn ăn cà chua, loại ngọt ấy!”

Thịnh Viện lập tức mỉm cười, đứng dậy nói: “Được, được, mẹ đi hái cà chua cho con gái bảo bối ngay đây.”

Nhắc đến dị năng, Tuyết Tiêu liền bắt đầu tính toán trong lòng.

Không biết Thịnh Viện điên thật hay giả điên, nhưng dị năng hệ Mộc của cô ấy lại có thể lợi dụng một chút, ít nhất là làm cho cà chua của cô tiến hóa để không chua như thế nữa.

Tóc Xanh và Tóc Đỏ cũng có chút mong chờ, hai anh em bọn họ đều không có dị năng, Tuyết Tiêu cũng sẽ không thi triển trước mặt bọn họ.

Lúc này có thể tận mắt xem người khác dùng dị năng, cả hai đều có chút kích động nho nhỏ.

Chỉ thấy Thịnh Viện đi tới trước cành cà chua bi, cẩn thận hái xuống, sau đó dùng ống tay áo lau lau, lại cảm thấy lau không sạch, liền thình thịch chạy tới bên mạn thuyền vươn tay đưa xuống nước.

“Chị ơi nước đó không rửa được đâu!” Tóc Xanh và Tóc Đỏ chạy như bay tới ngăn cản.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc