Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tóc Đỏ suy nghĩ một chút, uyển chuyển nói: “Lão đại, vùng nước này có tang thi, tuy tang thi không ăn cá nhưng lại sẽ chơi cùng cá, cá cũng vậy, lần trước tôi từng thấy một con cá chui ra từ ống quần của tang thi đấy.”
Tuyết Tiêu: “……”
Tóc Đỏ vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Chúng ta cũng không thể đảm bảo con cá câu được có phải là con cá vừa mới chui ra từ ống quần tang thi hay không, hoặc là từ tay áo, hoặc là tóc, hay là ——”
“Câm miệng! Tôi không ăn cá nữa, đi mà rang cơm của cậu đi!” Tuyết Tiêu bực bội nói.
Dưới cửa sổ nhà bếp có mấy chậu hoa trồng cà chua bi, dây leo xanh dài được chống đỡ bằng gậy gỗ, trên một nhánh rủ xuống mấy chục quả nhỏ đỏ mọng.
Tuyết Tiêu đi tới hái một quả, dùng tay lau lau rồi ném vào miệng.
Cà chua bi được cô chăm sóc bằng dị năng hệ Mộc đã xảy ra biến dị, dường như khả năng chịu lạnh được nâng cao, nhiệt độ thấp thế này mà vẫn có thể sinh trưởng bình yên.
Chỉ là chín hơi chậm, vẻ ngoài cũng không đẹp bằng lúc đúng mùa vụ.
Tuyết Tiêu nhăn mặt nuốt xuống —— lại còn chua hơn nữa chứ.
Thích nghi với sự tiến hóa của mạt thế không chỉ có con người mà các sinh mệnh khác cũng vậy.
Sau bữa tối, Tuyết Tiêu lại xem xét tình hình của Thịnh Viện, phát hiện cô ấy không có dấu hiệu tỉnh lại, bèn bảo Tóc Xanh và Tóc Đỏ trông chừng, còn mình thì về phòng ngủ.
Cô không ở cùng một chỗ với hai anh em này.
Nói thì là vậy, nhưng lão đại ở cùng một thuyền với đàn em thì còn ra thể thống gì nữa?
Mấy tên đàn em vô cùng thức thời, cũng không dám có ý đồ không an phận, cung tiễn lão đại lên lầu xong cũng nhanh nhẹn chui về thuyền nhà để tránh rét.
Tuyết Tiêu cũng chẳng sợ hai người này làm bậy.
Nếu hai người bọn họ có cái gan đó thì đã mất mạng từ lâu rồi.
Buổi tối Thịnh Viện bị sốt cao, cứ khóc lóc nức nở ngắt quãng, làm hại Tóc Xanh và Tóc Đỏ phải thức trắng cả đêm, mãi đến lúc bình minh mới hạ sốt.
Lúc Tuyết Tiêu xuống dưới phòng thuyền, liền thấy hai người đang ngồi trên ghế cạnh giường Thịnh Viện, đầu tựa vào nhau ngủ gật, trong tay còn nắm chặt cái khăn lông dùng để hạ sốt cho cô ấy.
Cô nhẹ nhàng đi tới, búng tay lên trán hai người một cái.
Tóc Xanh giật mình kinh hãi, ngã ngửa ra sau, trong nháy mắt túm được Tóc Đỏ bên cạnh, thế là cả hai cùng nhau ngã lăn quay ra sau.
Lần này thì tỉnh ngủ hẳn rồi.
Tuyết Tiêu đứng bên mép giường hỏi: “cô ấy thế nào rồi?”
“Hạ sốt rồi, cũng không còn nói mớ nữa, chắc là ổn rồi ạ.” Tóc Đỏ vừa đáp vừa kéo Tóc Xanh từ dưới đất dậy.
“Nói mớ cái gì?” Tuyết Tiêu hỏi.
“Hình như gọi là Thanh Âm thì phải? Bảo là con gái, vừa khóc vừa gọi, còn liên tục nói xin lỗi.” Tóc Xanh vừa xoa cái gáy bị va đập đau điếng vừa nói, “Lão đại, chị gái chị có con gái sao?”
Tuyết Tiêu chớp mắt nhìn cậu ta.
Cô cũng hoang mang lắm đây này.
Thịnh Viện có con gái sao? Trong sách đâu có nói đến.
Nhìn cô như vậy, Tóc Đỏ bồi thêm một câu: “Lão đại, là chị ruột hả?”
Tuyết Tiêu bực mình nói: “Nói thừa!”
Tóc Xanh bày ra vẻ mặt ‘em hiểu rồi’ nói: “Vậy chính là có con gái sau khi hai người tách ra, cho nên lão đại chị mới không biết.”
Tuyết Tiêu hỏi: “cô ấy còn nói gì nữa không?”
Hai người liếc nhìn nhau, đồng thời lắc đầu.
Tuyết Tiêu à một tiếng, xua tay với hai người rồi tự mình ngồi xuống ghế: “Làm bữa sáng đi, ăn xong rồi ngủ tiếp.”
Hai người nghe lệnh liền đi vào bếp làm bữa sáng.
Tuyết Tiêu quan sát Thịnh Viện trước mặt, nói thật thì bốn năm trôi qua, ấn tượng của cô về dáng vẻ người này đã có chút mơ hồ, lúc này nhìn chỉ cảm thấy cô ấy gầy.
Quá mức gầy gò.
Dây leo xanh quấn trên cổ tay cô ấy tối hôm qua lúc này đang nằm trong tầm tay, rơi rụng vài chiếc lá khô héo, rồi lại mọc ra những chiếc lá non xanh mới.
Thịnh Viện có dị năng hệ Mộc.
Tuyết Tiêu không khỏi nghĩ tới mấy cây cà chua bi trồng dưới cửa sổ phòng bếp.
Cô đang định đi ra ngoài hái hai quả thì người trên giường lại tỉnh.
Thịnh Viện chậm rãi mở mắt, có chút mơ màng.
Thịnh Viện vươn tay về phía cô, Tuyết Tiêu phối hợp nắm lấy, thấy cô ấy ngồi dậy liền hỏi: “Chị cảm thấy thế nào, còn chỗ nào không thoải mái không?”
Kết quả Thịnh Viện dùng sức ôm chầm lấy cô, Tuyết Tiêu không kịp đề phòng, suýt chút nữa thì ra đòn phản kích, lại nghe người phụ nữ khóc lóc bên tai mình nói: “Thanh Âm…… con gái bảo bối của mẹ, là mẹ xin lỗi con, xin lỗi con……”
Tuyết Tiêu: “……”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)