Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Nam Chính Truyện Ngược Luyến Mạt Thế Hắc Hóa Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Sử dụng [Dị năng hệ Thủy x1 giờ], có thể tự do hô hấp dưới nước như cá, tốc độ lặn cũng được nâng cao đáng kể, cho nên lần này cô không dùng thiết bị lặn mà cứ thế xuống nước luôn.

Loại phiếu đổi này đối với Tuyết Tiêu mà nói khá xa xỉ, bình thường đều dùng vào việc sinh hoạt, trừ khi cần thiết, nếu không sẽ không dễ dàng sử dụng.

Nhưng rương bảo vật hiếm có thì hoàn toàn xứng đáng.

Dưới sự hỗ trợ của dị năng hệ Thủy, cô có thể lặn xuống nơi sâu nhất bất chấp áp lực nước, sau khi chạm đáy có thể đứng thẳng và đi lại bình thường.

Tuyết Tiêu nhấc chân đá vào cái cây lớn đang đè lên rương bảo vật, mượn sức mạnh khủng khiếp của áp lực nước bẻ gãy thân cây, bàn tay thon dài khẽ đẩy nhẹ nhàng, thân cây to như cái thùng nước lập tức gãy răng rắc.

Sau khi phá hủy hết mọi chướng ngại vật, Tuyết Tiêu như nguyện đi đến trước rương bảo vật hiếm có.

Khoảnh khắc mở rương, cô nhận được thông báo:

Tuyết Tiêu nổi lên chuẩn bị trở về, trong lúc đó thoáng thấy đám tang thi lục tục thức tỉnh đang lảng vảng dưới đáy, cũng có con sau khi tỉnh dậy bắt đầu nổi lên, bơi lội trong nước.

Nhờ sự hỗ trợ của dị năng hệ Thủy, tốc độ nổi lên rất nhanh, nhưng đêm đông đến sớm, lúc đi xuống trời vẫn còn sáng, khi trồi lên thì bầu trời đêm đã tối đen như mực.

Ánh đèn từ thuyền nhà sáng lên trong màn sương đêm đông có vẻ vô cùng ấm áp.

Tóc Đỏ vẫn luôn canh gác bên ngoài nghe thấy tiếng động, lập tức chạy qua giúp đỡ.

Lúc đi xuống Tuyết Tiêu mặc một bộ áo mưa nilon màu hồng nhạt, lúc này cởi áo mưa ra, quần áo bên trong đều khô ráo sạch sẽ, thậm chí ngay cả tóc cũng khô.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Tóc Đỏ căn bản không tin cô vừa mới xuống nước.

Nhưng hơn một năm qua hắn cũng quen rồi nên không hỏi nhiều.

Chỉ là trong lòng càng thêm kiên định với suy nghĩ dị năng của Tuyết Tiêu không chỉ có một loại.

Tuyết Tiêu xoay người định hỏi tình hình Thịnh Viện thế nào, lại nhìn thấy ánh đèn nhấp nháy trong màn sương mù phía trước.

“Kính viễn vọng.” Cô nói.

Tóc Đỏ lập tức đưa qua.

Tuyết Tiêu cầm kính viễn vọng quan sát.

Trong màn sương mù phía trước có một chiếc thuyền lớn đang tiến về phía này, nhìn kiểu dáng thì giống như tàu khách du lịch.

Trên boong tàu chính có hai người đàn ông cầm súng và đèn pin đang đi tuần tra, cảnh giác quan sát tứ phía.

Tuyết Tiêu nhíu mày, hỏi: “Đây là nhóm người các cậu nhìn thấy lúc trước à?”

Tóc Đỏ nhìn một lúc, có chút ngẩn ra: “Không phải, lúc trước bọn họ đi thuyền nhỏ, loại chỉ chở được ba người ấy, còn cái trước mắt này…… có hơi to.”

Loại to đến mức đâm vào là lật thuyền bọn họ ngay lập tức.

Tóc Đỏ nói: “Hai người trên boong tàu này trước đó cũng chưa từng gặp qua.”

“Vậy có khả năng không phải cùng một nhóm.” Tuyết Tiêu chăm chú nhìn con tàu khách sơn hai màu xanh trắng kia không chớp mắt, “Đi thôi, cách bọn họ càng xa càng tốt.”

Nghe Tóc Đỏ kể lại, đám người định giết Thịnh Viện giống như bọn lưu manh côn đồ, còn những người trên con tàu trước mắt này lại trang bị đầy đủ, giống như quân chính quy, vừa nhìn đã biết không dễ chọc vào.

Tóc Đỏ nghe lệnh quay trở lại khởi động thuyền nhà, nhân lúc sương mù dày đặc quay đầu thuyền đi theo đường cũ trở về.

Bọn họ không ở trong thành phố Tuân Nam, mà ở bên cạnh sườn núi ngoài thành cách đó một vùng biển, nơi đây có một ngôi nhà sàn được xây dựng dựa vào vách đá, thuyền nhà neo đậu ngay bên cạnh cầu thang.

Ngôi nhà sàn này cũng không phải do nhóm Tuyết Tiêu xây dựng.

Để tránh hai người kia suy nghĩ lung tung, Tuyết Tiêu nhân lúc ban đêm một mình đi ra ngoài chọn một chỗ, sử dụng đạo cụ nhà ở tại đây, thế là trên vách đá bỗng nhiên mọc ra thêm một ngôi nhà sàn.

Ngày hôm sau cô dẫn hai người tới, chỉ vào ngôi nhà đó nói: “Oa trùng hợp quá nè, chỗ này thế mà lại có một căn nhà trống!”

Tóc Xanh và Tóc Đỏ rất phối hợp cười làm lành nói đúng đúng đúng lão đại là cá chép may mắn đầu thai, trong lòng lại thầm nghĩ không gian lưu trữ của lão đại rốt cuộc to cỡ nào mà ngay cả nhà cũng lấy ra được vậy.

Nhà sàn có hình chữ L, những cây cột nhỏ trên hàng rào gỗ đều đã tróc sơn, góc mái hiên treo đèn lồng đỏ, sau khi Tuyết Tiêu ấn công tắc thì ánh đèn sáng lên, xua tan bớt bóng tối.

Tuyết Tiêu đứng bên mạn thuyền ngửa đầu nhìn đèn lồng, giọng điệu xa xăm: “Tối nay ăn gì?”

Nhà bếp nằm ngay bên cạnh, cửa sổ mở toang, Tóc Đỏ hùng hồn trả lời: “Cơm chiên cà chua!”

Tuyết Tiêu thở dài.

Lại là cơm chiên cà chua.

Cô cầm lấy cần câu đặt ở bên cạnh nói: “Cá ở đây chắc là ăn được nhỉ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc