Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Nam Chính Truyện Ngược Luyến Mạt Thế Hắc Hóa Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Thấy hòn đá tín hiệu của thuyền nhà, Tuyết Tiêu vươn tay giật mạnh.

Bên trên, Tóc Đỏ thấy tín hiệu động đậy, buông kính viễn vọng xuống gọi Tóc Xanh: “Lão đại về rồi.”

Tóc Xanh nhanh nhẹn vào phòng lấy khăn lông và áo khoác.

Chỉ nghe rầm một tiếng, Tuyết Tiêu đỡ Thịnh Viện trồi lên mặt nước.

Tóc Đỏ nhìn mà ngơ ngác: “Lão lão lão đại?”

“Ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau nhận lấy người đi!” Tuyết Tiêu bực bội nói.

Tóc Đỏ lúc này mới đi lên giúp đỡ, trước tiên kéo Thịnh Viện lên thuyền, sau đó lại kéo Tuyết Tiêu lên.

Tóc Xanh cầm khăn lông đi ra, liền thấy Thịnh Viện đang nằm ngửa trên thuyền, kinh hãi nhảy lùi lại một bước dài: “Vãi chưởng, sao người chết này lại ở trên thuyền chúng ta!”

Tuyết Tiêu bắt mạch xong rồi làm các bước sơ cứu, nhíu mày nói: “Vẫn chưa chết đâu.”

Sau đó cô lại bực bội quay sang nhìn: “Cậu từng gặp cô ấy à?”

Tóc Xanh kể lại chi tiết cảnh tượng nhìn thấy lúc nãy cho cô nghe, Tuyết Tiêu nghe xong không đưa ra ý kiến gì.

Cô tiêm cho Thịnh Viện một liều thuốc vạn năng để giữ mạng, nói: “Đưa cô ấy về phòng đi, nấu cho cô ấy chút gì đó, canh gừng hay gì đấy cũng được.”

Xa xỉ, thật sự quá xa xỉ.

Trong tình trạng thiếu thốn vật tư trầm trọng của mạt thế, một bát canh gừng cũng là ngàn vàng khó cầu.

Lúc trước cứu hai người bọn họ chính là vì không chịu nổi trù nghệ thảm hại của bản thân nên mới cứu hai tên ngốc này về.

Nhưng sau khi cô đã chấp nhận bạn, thì đối với người nhà lại tốt quá mức.

Nhưng hôm nay lão đại vớt một người phụ nữ sắp chết từ dưới nước lên, lại còn mở miệng bảo nấu canh gừng cho cô ta, điều này chứng tỏ cái gì?

Chứng tỏ hai người họ có quen biết nhau.

Tóc Xanh đặt Thịnh Viện lên giường, Tuyết Tiêu cầm khăn lông ngồi một bên lau tóc cho cô ấy, nghe Tóc Đỏ hỏi: “Lão đại, chị quen cô ấy hả?”

Cũng chỉ có Tóc Đỏ mới thẳng tính như vậy, nghĩ gì hỏi nấy.

Tóc Xanh giơ ngón tay cái về phía hắn, tỏ ý làm tốt lắm.

Tuyết Tiêu liếc nhìn dây leo màu xanh lục quấn trên cổ tay Thịnh Viện, thần sắc quái dị nói: “Là chị gái tôi.”

So với việc bị chết đuối, những vết thương trên người Thịnh Viện còn nghiêm trọng hơn nhiều.

Chỉ đấm đá bằng tay chân xem ra vẫn còn nhẹ chán, trên người còn có vết thương do vũ khí sắc bén gây ra và dấu vết bị bỏng, làn da vốn dĩ láng mịn giờ đây chằng chịt những vết sẹo xấu xí.

Trong nửa năm chung sống kia, Tuyết Tiêu cảm thấy Thịnh Viện cũng không đến nỗi quá xấu tính, ít nhất là hiện tại cô ấy không xấu.

Tuy rằng luôn không hài lòng với thành tích môn Toán của em gái, nhưng cô ấy vẫn sẽ giúp đỡ giảng giải, vô tình giúp cô tăng thêm hảo cảm với nam chính.

Dù sao thì hiện tại vẫn chưa đi vào cốt truyện chính, hệ thống đều nói là có thể tự do phát huy mà.

Chỉ là có chút tiếc khi phải dùng liều thuốc vạn năng kia cho Thịnh Viện, bốn năm trời cô mới mở được có ba lọ.

Sau khi thay quần áo cho Thịnh Viện, Tuyết Tiêu nhờ Tóc Xanh cõng cô ấy lên giường, xoay cổ một chút rồi nói: “Mấy cậu trông chừng một lát, tôi còn muốn xuống dưới một chuyến nữa.”

Tóc Xanh chần chừ: “Lão đại, trời sắp tối rồi, bây giờ xuống dưới liệu có nguy hiểm không?”

“Tới cái gì chắn cái đó.” Tuyết Tiêu trả lời lơ đãng, nhưng Tóc Xanh biết cô nói như vậy tức là nhất định phải đi.

Đó chính là rương bảo vật hiếm có đấy, nhỡ đâu lại mở ra được một lọ thuốc vạn năng nữa thì sao?

Chỉ cần còn một hơi thở là có thể giữ được mạng sống, cơ hội đạt được loại bảo bối này không thể bỏ lỡ.

Lúc đi ra ngoài, Tuyết Tiêu dặn dò Tóc Đỏ đang ở bên ngoài: “Chú ý xung quanh một chút, cẩn thận đám người kia quay lại.”

Tóc Đỏ nghiêm túc gật đầu, giơ tay vỗ vỗ ngực, tỏ ý cứ giao cho tôi không thành vấn đề.

Khi Tuyết Tiêu xuống nước lại dặn thêm một câu: “Nếu gặp phải bọn họ thì cứ đi trước đi.”

Tóc Đỏ lập tức hỏi: “Vậy còn chị thì sao?”

“Yên tâm, tôi có thể tự về được.” Tuyết Tiêu nói xong liền lặn xuống.

Tóc Đỏ đưa tay gãi đầu, thầm nghĩ cũng phải, lão đại đi một mình còn thuận tiện hơn.

Tuyết Tiêu có một tấm bản đồ tìm kho báu mà người khác không nhìn thấy được, trên đó có tọa độ của từng rương bảo vật, cô bơi về hướng mình đã đánh dấu.

Khi màn đêm buông xuống, một bộ phận tang thi bắt đầu dần dần thức tỉnh.

Dưới đáy nước đen ngòm, thi thoảng lại có một tia sáng màu lục lóe lên.

Tuyết Tiêu biết rõ mình phải tăng tốc độ, nếu không sẽ bị đám tang thi đang lần lượt tỉnh lại bao vây tấn công.

Tuy cô không có dị năng, nhưng lại có không ít phiếu đổi dị năng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc