Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô cảm thấy khi đó mình không phải được chữa tỉnh, mà là bị thứ nước thuốc này khó uống đến mức tỉnh lại.
Suốt một tháng sau đó, Ngôn Án đều cảm thấy trên người mình tràn ngập mùi Hoắc Hương Chính Khí Thủy, mãi không tan, thời gian càng lâu càng mới.
Từ đó về sau, cô thề, đời này! Cô! Tuyệt! Đối! Không! Uống! Lại!!
Kỳ Duyên khẽ nhướng mày, dường như đã sớm đoán trước câu trả lời của cô.
Hắn hơi nghiêng người lại gần cô, khi nói chuyện khéo léo vòng qua tai nghe, giọng nói chỉ có Ngôn Án nghe được: “Làm sao vậy? Muốn tôi rót?”
Thân thể Ngôn Án khẽ run một cái, nhớ tới năm đó hắn rót thuốc cho mình tàn nhẫn thế nào, run run rẩy rẩy nhận lấy Hoắc Hương Chính Khí Thủy, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tôi tự uống.”
Kỳ Duyên nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Ngôn Án mím môi, ánh mắt lảng sang chỗ khác, nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó tay từ từ nhấc lên, nhấc lên, lại nhấc lên.
“Bịch” một tiếng nhỏ vang lên, Hoắc Hương Chính Khí Thủy từ cửa sổ xe rơi ra ngoài.
【Vãi, thao tác này, ngầu thật. Bái phục!】
【Tiểu tỷ tỷ đúng là “quá không cẩn thận” rồi!】
【Ánh mắt tiểu tỷ tỷ người mới nhìn Hoắc Hương Chính Khí Thủy cứ như nhìn hồng thủy mãnh thú vậy.】
【Ha ha ha tiểu tỷ tỷ thật sự quá tấu hài .】
Úi!
Ngôn Án ở trong lòng hoan hô.
【Vãi ò ha ha ha ha ha ha ha ha】
【Duyên Đế: ma quỷ chính hiệu】
【Ngôn Án này làm trò khùng điên gì vậy? Người ta tốt bụng đưa cho cô ta Hoắc Hương Chính Khí Thủy, cô ta lại ném đi? Không uống thì nói thẳng không được sao? Bạch liên hoa gì chứ, ghê tởm thật! Mẹ m.à.y! Mau chết đi!】
【…… Trong bình luận trà trộn vào thứ rác rưởi gì vậy, đã báo cáo.】
【Xem tổng nghệ hài thì hoặc là ha ha ha ha, hoặc là a a a a, không hiểu lễ nghi à? Chỉ có bạn là giỏi, chỉ có bạn là ngầu, chỉ có bạn đức trí thể mỹ toàn diện thiên hạ đệ nhất nha.】
Làn đạn ồn ào thành một mớ, Ngôn Án đương nhiên không biết.
Cô nhìn chai Hoắc Hương Chính Khí Thủy thứ hai được đưa tới, đầu nghiêng về phía cửa sổ, kéo áo chống nắng trên đùi trùm lên đầu, bộ dáng sống không còn gì luyến tiếc nói: “…… Thật sự không cần, tôi không sao cả, ngủ một giấc là được.”
Ôn Dạng ngồi gần hai người nhất, đứng ngoài quan sát toàn bộ, tay cô ta siết lại, ánh mắt lưu luyến dừng trên sườn mặt của Kỳ Duyên, lấy hết dũng khí cẩn thận lên tiếng: “Kỳ lão sư, có thể cho em một chai không?”
Kỳ Duyên mặt không biểu cảm nhìn cô ta.
Cô ta cố gắng đứng vững dưới ánh nhìn nặng ngàn cân: “Nhiệt độ hôm nay hơi cao, em muốn uống một chai để phòng trước, nếu bị cảm nắng thì không tốt. Em sợ đến lúc đó lại làm phiền mọi người.”
Những lời này nói ra vô cùng thỏa đáng. Hơn nữa hình tượng của cô ta công chúng vốn luôn rất tốt, rất có duyên với khán giả. Làn đạn lập tức tràn ngập tiếng fan bày tỏ.
Nghe vậy, bên dưới áo chống nắng, Ngôn Án khựng lại, lặng lẽ xoay mắt, xuyên qua một lớp vải mỏng nhìn về phía Ôn Dạng, ánh mắt mang theo tán thưởng, suy nghĩ trùng hợp với đám fan.
Đây là em gái đáng yêu nào vậy, còn chưa bị cảm nắng mà đã sẵn sàng uống Hoắc Hương Chính Khí Thủy rồi!
Nhân loại quả nhiên là giống loài vĩ đại nhất trên thế giới, cô gốc cỏ đồng tiền này thật sự bái phục!
Dưới ống kính máy quay, Kỳ Duyên cũng không nói thêm gì. Hôm nay tâm trạng hắn còn tạm được, gặp lại cố nhân, mà cố nhân vẫn rất “tròn trịa”.
Hắn trực tiếp ném cả hộp trong tay cho Ôn Dạng.
Ôn Dạng luống cuống đón lấy, đỏ mặt nói cảm ơn.
Lương Bạch Vũ vẫn chưa tới. Lúc mời Lương Bạch Vũ, đạo diễn đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi.
Vì vậy cũng không dây dưa quá lâu, tổ chương trình liền từ bỏ Lương Bạch Vũ, chuẩn bị xuất phát.
Đáng tiếc xe vừa mới chạy chưa tới một phút, một chiếc xe chậm rãi tới muộn, người đại diện của Lương Bạch Vũ từ trên xe chạy xuống, đuổi theo bọn họ gọi lớn: “Đạo diễn, chúng tôi tới rồi! Lương Bạch Vũ tới rồi, các người đợi một chút!”
Người đại diện của Lương Bạch Vũ là một người đàn ông trung niên, hơi mập, không cao.
Có lẽ vì ở bên Lương Bạch Vũ lâu rồi, giọng nói cũng lớn lên không ít, vừa hét một tiếng là người trong xe đều nghe thấy.
Tài xế vội vàng dừng xe lại.
Chỉ chốc lát sau, người đại diện dẫn theo Lương Bạch Vũ đi tới, đứng bên cửa xe dặn dò: “Lương Bạch Vũ, đây là chương trình mười hai giờ phát sóng trực tiếp, cậu phải chú ý thời gian đấy!”
Lương Bạch Vũ phất tay: “Yên tâm, trong lòng tôi có chừng mực, tin ta đi.”
Người đại diện thở dài, một đại nam nhân muốn khóc mà khóc không được, chỉ đành lau mồ hôi, bực bội đẩy nghệ sĩ của mình lên xe.
Tóm lại, mặc kệ lời này có đáng tin hay không, mấy ngày kế tiếp đều không cần hắn phải quản nữa!
Ngôn Án kéo hé một góc áo chống nắng, nhìn bóng lưng người đại diện rời đi ngoài cửa sổ xe, thậm chí cảm thấy lúc này hắn giống như vừa nhảy ra khỏi hố lửa, vui sướng hiện rõ ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
