Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từ trấn đến Mộc Nam Hương, đi xe khoảng một giờ là tới, lúc đến nơi đại khái đã hơn ba giờ chiều.
Tổ chương trình thuê một căn nhà trong thôn làm chỗ ở cho các khách mời.
Khác với những chương trình tạp kỹ khác dựa vào trò chơi hoặc thứ tự đến trước sau để chọn phòng, phòng ở của 《Nhân gian pháo hoa vị》 đã được sắp xếp sẵn từ trước, trên mỗi phòng đều treo bảng tên.
Ngôn Án ở lầu ba cùng hai vị nữ khách mời khác, ba vị nam khách mời thì ở lầu hai.
Phòng ốc đều khá ổn, chỉ là dựa theo thứ bậc thì có chút khác biệt, ví dụ như phòng của Kỳ Duyên là lớn nhất, còn có phòng vệ sinh riêng!
Còn những người khác thì phải dùng chung một phòng vệ sinh ở mỗi tầng.
Nhà vệ sinh ở tầng ba tuy đầy đủ tiện nghi, nhưng không thể so với điều kiện trong thành phố, hơn nữa còn hơi chật.
Ngôn Án cảm nhận được, khi nhìn thấy nhà vệ sinh Ôn Dạng và Kỷ Lan đều không mấy vui vẻ.
Riêng cô thì không có cảm giác gì. Thân là cỏ đồng tiền, cô có thể không cần dùng tới WC. Nhưng để tránh người khác sinh nghi, vẫn phải đi dạo WC một vòng cho có.
Cô trở về phòng của mình, cầm đồ, nhìn quanh phòng một lượt, thấy trên tủ đầu giường đặt hai chai nước khoáng đóng gói tinh xảo.
Nước khoáng này tuy là nước, nhưng giá cả đắt đỏ, đương nhiên cũng là một trong những nhà tài trợ chính của chương trình.
Anh quay phim vác máy quay không can thiệp vào bất kỳ hành vi nào của khách mời, chỉ phụ trách ghi hình.
Ngôn Án là người mới, hành vi cũng hợp lý tự nhiên, không để ý việc máy quay luôn hiện diện, liền cúi người mở balo, cho hai chai nước khoáng kia vào trong, sau đó đeo balo, lẻn vào WC, “phịch” một tiếng đóng cửa lại, chặn anh quay phim cùng cư dân mạng đang xem livestream ở ngoài cửa.
Làn đạn và cư dân mạng lập tức phát cuồng.
【Tiểu tỷ tỷ người mới! Khoan vào WC đã, trước nói cho tôi biết cô mang nước vào WC làm gì hả!!!】
【Mẹ nó tui sắp cười ch.ết rồi. Vì sao đi WC còn phải đặc biệt mang theo hai chai nước khoáng?】
【Hơn nữa nước khoáng đó là để trưng bày, không uống được đúng không? Tiểu tỷ tỷ người mới không biết à?】
【Lúc này tim gan tui ngứa ngáy khó chịu quá. Vì sao lại mang nước vào nhà vệ sinh? Vì sao chứ! Hả!】
【Trong WC rốt cuộc có gì vậy? Vì sao lại phải mang nước vào?】
【Anh quay phim phá cửa xông vào đi!!!!!!】
Trong lòng anh quay phim thật ra cũng rất muốn, nhưng không thể làm vậy.
Bên trong phòng vệ sinh, Ngôn Án dĩ nhiên không biết lúc này trong phòng livestream, cư dân mạng đang sốt ruột tim gan cồn cào, hận không thể chui qua màn hình, đạp cửa phòng vệ sinh.
Bên trong tuy hẹp, nhưng rất sạch sẽ.
Cô đặt mông ngồi xuống bồn cầu, lấy chanh và mướp đắng đã mang theo suốt dọc đường ra, ném xuống đất.
Hai đứa bé lập tức xuất hiện.
Dọc đường hai bé đều ngủ, lúc này đột nhiên bị mẹ lôi ra, cả hai đều ngáp liên tục, trông có chút uể oải.
Bạn nhỏ Ngôn Mông Mông còn đỡ, bạn nhỏ Ngôn Khốc Khốc trông không ổn lắm.
Bé càng uể oải bao nhiêu thì gương mặt càng mướp đắng bấy nhiêu, trông như thể bị Ngôn Án ngược đãi vậy.
Ài, cô biết ngay là hai đứa nhỏ thiếu nước rồi.
Ngôn Án lấy nước khoáng từ trong balo ra, mỗi bé một chai, dù đã khóa cửa nhưng vẫn hạ giọng nói: “Mau uống nước đi.”
Vừa thấy nước, mắt hai đứa bé lập tức sáng lên, cũng không cần cô dặn dò nhiều, mở nắp chai ra, ừng ực ừng ực uống.
Bản thân chúng chính là vị chua hoặc vị đắng, nên đặc biệt nhạy cảm với vị ngọt.
Ngôn Mông Mông và Ngôn Khốc Khốc trong vòng một phút đã giải quyết xong chai nước, chép chép cái miệng nhỏ, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Ngôn Án: “Mẹ, nước này có hơi ngọt!”
Ngôn Án nghi hoặc: “Thật sao?”
Nước này năm đó sau khi cô kết hôn với Kỳ Duyên, trong tủ lạnh có không ít.
Cô từng uống rồi, đâu có vị ngọt gì. Chẳng lẽ hai bé ngốc này thiếu nước đến mức sinh ra ảo giác?
“Mẹ ơi, còn nữa không ạ? Con muốn uống nữa.” Bạn nhỏ Ngôn Mông Mông đậy nắp lại, đưa chai đã uống hết cho Ngôn Án, phiến lá chanh trên đỉnh đầu cũng lắc lư theo.
Bạn nhỏ Ngôn Khốc Khốc theo anh trai, ngẩng đầu lên, bày ra gương mặt mướp đắng làm nũng: “Con cũng muốn.”
Ngôn Án nhìn hai đứa bé trước mặt đang làm nũng đòi ăn, véo véo hai khuôn mặt nhỏ mềm mềm của hai bé: “Được rồi, ngày mai mẹ lại mang cho các con. Tiết mục vẫn đang quay, mẹ phải ra ngoài rồi.”
Ngôn Mông Mông và Ngôn Khốc Khốc nghe vậy liền ngoan ngoãn biến thành chanh nhỏ và mướp đắng nhỏ, tiếp tục ở trong túi của Ngôn Án.
Nghe đến chuyện ra ngoài chơi, mướp đắng nhỏ cũng thò cái đầu ra, tuy không thấy mặt, nhưng nhìn cũng biết là rất mong chờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
