Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc đoàn người Kỳ Duyên lên xe, Ngôn Án vẫn tận tâm tận lực diễn cho tròn vai… một người bị cảm nắng.
Cô dựa bên cửa sổ nhắm mắt lại, vẫn luôn xoa huyệt Thái Dương.
Khi nghe thấy động tĩnh, đôi mắt đang nhắm chặt khẽ mở ra, lén nhìn tình hình trước mắt.
Số chỗ ngồi trên xe buýt nhỏ không nhiều, ngoài sáu khách mời bọn họ ra, quay phim và nhân viên công tác cũng phải lên xe, cho nên chỗ ngồi dành cho các cô chỉ có bốn hàng, tám chỗ.
Ngôn Án đã chiếm một chỗ trong đó.
Địa vị của Kỳ Duyên trong giới giải trí rất cao, ba người còn lại đi theo phía sau hắn, chờ hắn vào chỗ trước.
Quay phim lại ở phía sau bọn họ, cho nên tình huống hiện tại trên xe có rất nhiều người đều đang nhìn Ngôn Án giả bệnh.
Ngôn Án cảm thấy áp lực tăng gấp bội, vội vàng nhắm mắt lại, không dám lén nhìn nữa, còn lặng lẽ nghiêng đầu sang một bên.
Một người nhìn có lẽ không cảm nhận rõ, nhưng một đám người cùng nhìn bạn, bạn tuyệt đối có thể cảm nhận được sức nóng ẩn chứa trong đó, gần như có thể so kè với mặt trời chói chang hôm nay.
Điều này, ngay cả hai bạn nhỏ Ngôn Mông Mông và Ngôn Khốc Khốc trong túi cũng cảm nhận được.
Do tư thế ngồi che khuất, không ai phát hiện hai cái túi nhỏ của Ngôn Án đang khẽ run rẩy rất nhẹ.
Ngôn Mông Mông: ‘Xảy ra chuyện gì vậy, con sợ lắm.’
Ngôn Khốc Khốc: ‘Ơ? Chuyện gì vậy? Vì sao mọi người lại nhìn mình?’
Nhưng vì Ngôn Án trước đó đã dặn đi dặn lại rất nhiều lần, bóng ma vắt nước chanh và mướp đắng xào cay nên hai bé vẫn không gây ra động tĩnh lớn nào.
Kỳ Duyên tùy ý liếc Ngôn Án một cái, ánh mắt rất sâu. Hắn tháo mũ xuống, hơi chỉnh lại mái tóc rối, cũng không đội lại nữa, xách hành lý liền ngồi ngay bên cạnh cô.
Ngôn Án:!!!
Cô lại nghiêng đầu về phía cửa sổ, cảm nhận bên cạnh có người ngồi xuống, gần như muốn trực tiếp nhảy ra ngoài cửa sổ.
Nhưng ba mươi vạn đã vào túi cô rồi, làm sao có thể trả lại được chứ? Không thể!
Cho nên cô chỉ có thể ngồi yên cứng đờ như khúc gỗ.
Cô thậm chí còn sợ rằng giây tiếp theo, Kỳ Duyên sẽ bắt chuyện với cô, nói: ‘Đã lâu không gặp, vợ trước của tôi. Dạo này em sống có tốt không?’
Nếu như vậy, cô thật sự sẽ ch/ết!
Đại quân fan của Kỳ Duyên giống như châu chấu qua cảnh. Một khi phát hiện cô chính là vợ trước của hắn, hơn nữa còn sinh cho hắn sáu “hạt giống”.
Cô cây cỏ đồng tiền này chỉ sợ sẽ bị ăn sạch sẽ!
Ôn Dạng vốn định chờ Kỳ Duyên ngồi xong rồi sẽ ngồi cùng một hàng với hắn, sắc mặt thoáng trầm xuống, nhưng rất nhanh liền khôi phục bình thường, ngồi xuống chỗ trống gần Kỳ Duyên nhất.
Còn Lương Bạch Vũ, không rõ tung tích.
Đạo diễn mồ hôi đầy mặt cúp điện thoại, bước lên xe, nói với mọi người: “Bạch Vũ nói sắp tới rồi, mọi người đợi một chút nhé?”
Ngôn Án rất muốn nói với đạo diễn: ‘Sao có thể chứ, lúc nãy khi tôi sắp tới còn hỏi hắn, hắn cũng nói lập tức sẽ đến. Đạo diễn ông sợ là không biết, Lương Bạch Vũ nói ‘lập tức sẽ đến’ có nghĩa là hắn còn chưa xuất phát đâu! Cho nên đạo diễn, chúng ta đi thôi!’
“Chúng ta đi thôi.”
Khi mọi người đều im lặng, một giọng nói vang lên, nhàn nhạt như nước, không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy một luồng lạnh lẽo.
Trong lòng đang tự não bổ, Ngôn Án theo phản xạ xoa huyệt Thái Dương đưa tay che miệng, sau đó mới ý thức được giọng nói này là giọng của chồng cũ cô.
À, không phải cô nói.
Chỉ là động tác che miệng của cô có hơi lớn, khiến Kỳ Duyên và đạo diễn, cùng những người khác đều quay sang nhìn cô.
Ngôn Án che miệng, chỉ có thể căng da đầu lấp liếm: “…… Tôi tôi tôi hơi muốn nôn, có thể là bị cảm nắng……”
Đạo diễn và nhân viên công tác nghi hoặc nhìn cô, rõ ràng vừa nãy còn rất ổn.
Nhưng vẫn sợ cô xảy ra chuyện, đạo diễn định cho người đi tìm nhân viên y tế trong đoàn.
Kỳ Duyên liếc mắt nhìn, nhàn nhạt nói: “Trên xe không phải có hộp thuốc sao? Lấy một chai Hoắc Hương Chính Khí Thủy là được.”
Lời vừa dứt, nhân viên công tác lanh lợi lập tức từ hộp thuốc lấy ra một dãy Hoắc Hương Chính Khí Thủy còn chưa khui, mang tới.
Kỳ Duyên nhận lấy, chậm rãi bóp mở lớp niêm phong bên ngoài, lấy ra một chai, sau đó đưa tới trước mặt Ngôn Án: “Uống đi.”
Máy quay dừng hình ở một bàn tay đẹp như tác phẩm nghệ thuật, cầm một chai Hoắc Hương Chính Khí Thủy.
【Ô ô ô ô nam thần của tôi ấm áp quá đi, đối xử với tiểu tỷ tỷ người mới thật sự tốt quá.】
【Nhưng Hoắc Hương Chính Khí Thủy thật sự rất khó uống.】
【Cái tay này!!! A a a đưa Hoắc Hương Chính Khí Thủy cho tôi đi! Tôi uống! Là độc tôi cũng uống!】
Thế nhưng, Ngôn Án nhìn thứ thuốc đáng sợ kia, trên mặt lại hoảng sợ.
Cô vội vàng xua tay liên tục, lắp bắp nói: “…… Không không không không không cần!”
Cảnh tượng này khiến cô không tự chủ được nhớ tới ba năm trước, khi còn chưa kết hôn với Kỳ Duyên.
Khi đó, cô vừa xuyên tới thế giới này chưa bao lâu, không có tiền cũng không có linh lực, đi theo hắn suốt dọc đường, bị mặt trời phơi đến thoi thóp, gần như sắp bị phơi khô thành bột cỏ đồng tiền.
Lúc ý thức mơ hồ, Kỳ Duyên kéo cô vào nhà mình, sau đó lục tìm trong hộp thuốc, lôi ra thứ đó, trực tiếp rót cho cô uống.
Sống hai trăm năm, Ngôn Án lần đầu tiên biết trên đời lại có thứ đáng sợ này!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




