Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hứa Tích Sương cố nén giận, đột nhiên nhớ ra que thử thai của mình vẫn còn đặt trên bồn rửa tay trong nhà vệ sinh, chưa kịp thu dọn. Trong lòng hoảng hốt, cậu cố gắng giữ bình tĩnh, giải thích với Trì Tư Nguyên, Yến Ngọc Sơn và cả những người đang hóng chuyện: "Tôi vừa rồi không cẩn thận làm vỡ gương trong nhà tắm, bị mảnh kính cắt trúng tay. Không có gì nghiêm trọng cả."
Trì Tư Nguyên còn định nói gì đó, nhưng bị Hứa Tích Sương lạnh lùng ngắt lời: "Tôi hiện tại không có gì khó chịu, vết thương cũng đã xử lý rồi. Ngày mai tôi sẽ đi gặp bác sĩ. Giờ mọi người nên về nghỉ ngơi đi, ngày mai còn có cảnh quay. Xin lỗi đã làm phiền mọi người."
Yến Ngọc Sơn hé môi định nói gì đó, nhưng còn chưa kịp cất lời thì đã bị ánh mắt đầy bực bội của Hứa Tích Sương lướt qua. Trong lòng anh chùng xuống, lời đến bên miệng cũng không sao thốt nên, chỉ có thể trơ mắt nhìn Hứa Tích Sương quay người trở lại phòng, lạnh lùng đóng sập cửa, cắt đứt toàn bộ liên hệ.
.......
Yến Ngọc Sơn rất nhanh đã phản hồi, không chỉ đồng ý với yêu cầu nghỉ, mà còn hỏi xem có cần người đi cùng hay không. Hứa Tích Sương từ chối, để Tiểu Vương ở lại khách sạn, còn mình thì một mình ra ngoài tìm bác sĩ.
Vết thương trên tay cậu thực ra không nghiêm trọng lắm, chỉ là vài vết xước nhỏ, nhìn thì ghê nhưng không sâu khoảng ba, bốn ngày là có thể đóng vảy.
Mục đích thật sự khi cậu ra ngoài lần này là để kiểm tra. Liệu cậu có thực sự mang thai hay không.
Trong lòng Hứa Tích Sương vẫn còn ôm một tia hy vọng mong manh. Cậu hy vọng rằng mình không mang thai, hy vọng mình vẫn có thể thoát khỏi cái kết bi thảm kia hy vọng bản thân được sống tiếp, và tuyệt đối không muốn bị cuốn vào chuyện tình cảm giữa vai chính công thụ.
Nhưng chuyện nam giới có thể mang thai là một điều quá mức kinh hãi, vượt ra khỏi lẽ thường. Hứa Tích Sương không dám tùy tiện vào một bệnh viện công để kiểm tra, nếu thật sự có thai, chẳng phải sẽ bị công khai ra ngoài, rồi bị coi như quái vật, bắt đi làm thí nghiệm hay sao?
Suy đi tính lại, tuy không cam lòng, nhưng cậu vẫn phải thừa nhận, người duy nhất cậu có thể tin tưởng lúc này chính là bác sĩ Hứa.
Ngay từ đầu, giữa cậu và bác sĩ Hứa đã có ký kết một bản cam kết, bác sĩ Hứa sẽ tuyệt đối bảo mật tất cả thông tin cá nhân, không tiết lộ bất kỳ điều gì với bên thứ ba, và sẽ tận tâm chữa trị cho cậu. Dù cậu có bất kỳ triệu chứng gì, đều có thể tìm bác sĩ Hứa khám, toàn bộ chi phí đều do Yến Ngọc Sơn chi trả.
Vì vậy, Hứa Tích Sương bắt xe đến thẳng bệnh viện tư nhân nơi bác sĩ Hứa làm việc. Vì là bệnh nhân đặc biệt của bác sĩ, nên cậu không cần hẹn lịch trước.
Khi bác sĩ Hứa nhìn thấy Hứa Tích Sương đến, cũng không hề ngạc nhiên mà rất tự nhiên mời cậu ngồi, thái độ chuyên nghiệp và điềm đạm: "Cậu nghĩ kỹ rồi chứ?"
"Cái gì?" Hứa Tích Sương hơi ngơ ra.
"Đồng ý cho tôi dùng tên cậu để đặt tên cho hội chứng tự phát ra máu." Bác sĩ Hứa mỉm cười dịu dàng, thái độ đầy chân thành.
Hứa Tích Sương:......
"Không đồng ý." Hứa Tích Sương trả lời.
"Được." Bác sĩ Hứa gật đầu, sau đó hỏi tiếp. "Gần đây cậu cảm thấy cơ thể ổn chứ? Có gì bất thường không?"
"Tôi nghĩ có thể có vấn đề." Hứa Tích Sương nhìn bác sĩ, nghiêm túc hỏi: "Bác sĩ Hứa, ông có tin rằng đàn ông có thể mang thai không?"
"Không tin." Bác sĩ Hứa lập tức bác bỏ, không chút do dự. "Chuyện đó hoàn toàn không phù hợp với kiến thức khoa học và giải phẫu học."
Nhưng ngay sau đó, bác sĩ lại hơi ngập ngừng bổ sung: "Tất nhiên, nếu khoa học kỹ thuật phát triển vượt bậc, thì về mặt lý thuyết, đàn ông cũng có khả năng mang thai.
Nhưng đàn ông bình thường thì hoàn toàn không thể thụ thai. Cậu hỏi chuyện này làm gì?"
Hứa Tích Sương không trả lời, mà tiếp tục hỏi: "Vậy bác sĩ có hứng thú nghiên cứu lĩnh vực đó không? Hoặc ông có từng nghĩ sẽ theo đuổi nó trong tương lai?"
"Không có." Bác sĩ Hứa lại lần nữa dứt khoát đáp: "Tuy tôi có từng đọc qua một số tài liệu phụ khoa, nhưng đó không phải là chuyên ngành chính của tôi."
Hứa Tích Sương nhẹ nhàng gật đầu, có vẻ như cũng thở phào một hơi. Cậu đặt hai tay ngay ngắn trên đùi, ngồi thẳng người, sau đó nghiêm túc tuyên bố: "Bác sĩ Hứa, tôi có thể đã mang thai."
Bác sĩ Hứa, khi đang viết ghi chép y tế, tay khựng lại. Bộ não như bị lag mất hai giây. Nhưng y vẫn là người từng trải, rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh. Vừa tiếp tục viết, vừa lẩm bẩm: "Ừm. Bệnh nhân có vẻ do áp lực tinh thần quá lớn, dẫn đến một số hoang tưởng."
Hứa Tích Sương:......
"Tôi nói thật." Hứa Tích Sương nhấn mạnh. "Tôi thật sự có khả năng mang thai. Tôi cần được kiểm tra."
Bác sĩ Hứa im lặng nhìn Hứa Tích Sương một lúc lâu, rồi đứng dậy, khẽ gật đầu:
"Được rồi. Đi thôi tôi sẽ dẫn cậu đi kiểm tra."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


