Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau khi mang thai bệnh mỹ nhân thôi không trốn chạy Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Hứa Tích Sương nhìn gương mặt ngây thơ của Trì Tư Nguyên, trong lòng nghẹn lời:...

Này, cậu muốn tôi phải nói sao đây? Nói tôi khả năng đang mang thai con của ông chồng cậu trong tương lai à?

Da đầu tê dại, Hứa Tích Sương mượn cớ trong người không khoẻ để rời bàn ăn trước. Cậu từ chối lời đề nghị đi cùng của cả Tiểu Vương và Trì Tư Nguyên, rồi lấy khẩu trang ra, đeo lên che kín nửa khuôn mặt, lặng lẽ rời khỏi quán lẩu.

Ra ngoài, cậu còn cố tình đi vòng vài con phố để tránh bị người quen nhìn thấy, sau đó một mình đến trước hiệu thuốc hôm trước từng ghé, chính là tiệm từng mua thuốc tránh thai khẩn cấp.

Nhân viên hiệu thuốc lập tức nhận ra cậu, người đàn ông có đôi mắt quá đẹp, vừa nhìn là biết có số làm tra nam.

Lần này thấy cậu tới mua que thử thai, nhân viên liền hiểu ngay thuốc tránh thai lần trước không có tác dụng. Không nhịn được, người đó lén trừng mắt liếc Hứa Tích Sương một cái, trong lòng mắng thầm: Lại là tên tra nam không có trách nhiệm với hậu quả đây mà.

Hứa Tích Sương vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt đó:...

Tôi oan mà, oan chết mất thôi.

Mang theo tâm trạng như kẻ làm chuyện mờ ám, Hứa Tích Sương lén lút mang que thử thai về khách sạn. Vào phòng, cậu khóa trái cửa, chui vào nhà vệ sinh, đọc bản hướng dẫn bằng cái tâm lý thẹn muốn chui xuống đất, rồi lúng túng làm theo từng bước.

Sau một hồi, Hứa Tích Sương lấy tay che mặt lại, cười khẽ, một tiếng cười nghèn nghẹn, gần như tuyệt vọng.

... Mẹ.

Hứa Tích Sương dời tay ra, đứng dậy nhìn bản thân trong gương. Vẫn là gương mặt quen thuộc ấy, nhưng cơ thể này đã chẳng còn là của chính mình, nơi đây cũng không phải thế giới mà cậu từng quen thuộc, cậu đã không còn cách nào trở về được nữa.

Cốt truyện gốc không hề thay đổi, cho dù cậu đã uống thuốc tránh thai, vẫn không tránh khỏi việc mang thai.

Hứa Tích Sương nhìn vào gương với gương mặt không cảm xúc, hồi tưởng lại nội dung nguyên tác. Cậu nhớ rất rõ, mình đã đọc quyển đam mỹ này trên trang Lục Giang, bởi vì đứa con giữa công và thụ không phải do nhân vật chính sinh ra, giả thiết này khiến rất nhiều độc giả phẫn nộ, dưới phần bình luận không ít người mắng chửi tác giả. Có người còn chất vấn: "Nhân vật Hứa Tích Sương này thật sự cần thiết tồn tại sao? Hay chỉ là bị tác giả cố tình tạo ra để gây khó chịu cho người đọc?"

Cậu vẫn còn nhớ rõ tác giả khi đó đã trả lời rằng:

【Xin lỗi nhé các tiểu thiên sứ, hiện tại sửa nhân vật này hơi rắc rối, nhưng sau khi Hứa Tích Sương sinh con xong thì sẽ rút khỏi truyện ngay.】

Rút khỏi truyện... tức là sẽ chết sau khi sinh con. Giả thiết này thật sự không thể thay đổi sao?

Hứa Tích Sương siết chặt tay. Cảm giác như bị người ta tuyên án tử hình từ trước thật sự khiến người ta khó mà chịu nổi. Cậu cảm thấy trong ngực có một ngọn lửa đang bốc cháy, thiêu đốt toàn thân, khiến cậu vô cùng phẫn nộ. Cậu nhìn chằm chằm vào gương, ngọn lửa trong lòng dường như cuối cùng cũng tìm được chỗ phát tiết.

Cậu hung hăng giơ nằm đấm, đấm thẳng vào gương.

"Choang!" Tiếng kính vỡ vang lên dữ dội, gương nứt ra từng mảnh. Những mảnh vỡ cắt vào ngón tay Hứa Tích Sương, máu đỏ từ đầu ngón tay trắng nõn trào ra, nhỏ xuống bồn rửa, vương lại thành từng đốm như hoa mai đỏ tươi.

Cơn đau khiến Hứa Tích Sương đột nhiên bình tĩnh lại. Cậu cúi đầu nhìn tay phải bị thương, chậm rãi rút nó khỏi mặt kính, rồi xoay người trở về phòng, đơn giản băng bó lại vết thương, sau đó gọi phục vụ phòng.

Nhưng người đến nhanh hơn cả nhân viên phục vụ lại là Trì Tư Nguyên.

Vốn dĩ, Trì Tư Nguyên định tối nay sẽ cùng Hứa Tích Sương ôn lại kịch bản ngày mai. Nhưng sau khi biết Hứa Tích Sương tối nay không khỏe, cậu ấy đã bỏ qua ý định đó. Dù vậy, nằm mãi trên giường khách sạn mà không tài nào ngủ được, cuối cùng cậu ấy vẫn quyết định sang thăm một chút.

Cậu ấy còn tưởng rằng giờ này Hứa Tích Sương đã ngủ, lần này đi chắc cũng chẳng được gì. Không ngờ Hứa Tích Sương chẳng những chưa ngủ mà còn bị thương ở tay. Trì Tư Nguyên mở to mắt, nhân lúc Hứa Tích Sương chỉ khẽ mở cửa, liền cố chen vào, kéo mạnh cậu ra ngoài đi tìm bác sĩ.

Trì Tư Nguyên gây ra động tĩnh quá lớn, Hứa Tích Sương không thể cưỡng lại sức lực của cậu ấy, đến khi phản ứng lại thì đã bị lôi ra khỏi phòng. Mấy phòng xung quanh nghe thấy động tĩnh cũng bắt đầu ló đầu ra xem chuyện gì xảy ra.

Yến Ngọc Sơn ban nãy còn đang trong phòng chỉnh sửa ảnh chụp hôm nay, vừa nghe thấy tiếng của Hứa Tích Sương và Trì Tư Nguyên, lập tức đứng bật dậy, mở cửa bước ra hành lang, nhìn về phía hai người.

Khi thấy Trì Tư Nguyên đang kéo tay Hứa Tích Sương đi phía trước mà bước chân Hứa Tích Sương rõ ràng loạng choạng, không phải tự nguyện, Yến Ngọc Sơn lập tức cau mày, lạnh giọng hỏi: "Hai người đang làm gì vậy?"

Nghe thấy tiếng của Yến Ngọc Sơn, Hứa Tích Sương đột ngột ngẩng đầu lên.

Cậu bắt gặp ánh mắt Yến Ngọc Sơn đang chăm chú nhìn tay cậu bị Trì Tư Nguyên nắm lấy, sắc mặt liền trở nên khó coi. Trong lòng Hứa Tích Sương cười lạnh một tiếng. Sau chuyện vừa rồi, người mà cậu không muốn nhìn thấy nhất chính là hai nhân vật chính công và thụ. Có nói là giận cá chém thớt cũng được, nhưng cậu bây giờ thực sự không muốn thấy hai người kia một chút nào. Vậy mà bọn họ cứ hết lần này đến lần khác xuất hiện trước mặt cậu, còn cứ ở đó mà lượn qua lượn lại, khiến Hứa Tích Sương dù có là thánh cũng khó nhịn nổi.

Hứa Tích Sương giật mạnh tay ra khỏi tay Trì Tư Nguyên, khiến gương mặt Trì Tư Nguyên trong khoảnh khắc ấy tràn đầy kinh ngạc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc