Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau khi mang thai bệnh mỹ nhân thôi không trốn chạy Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Hứa Tích Sương đi theo bác sĩ Hứa đứng dậy, nhưng đột nhiên cảm thấy đầu óc mình trở nên hỗn loạn, cảnh vật trước mắt chao đảo, thân thể cũng lảo đảo theo. Nếu không phải còn chút ý thức để kịp thời vịn vào bàn bên cạnh, có lẽ cậu đã ngã quỵ xuống sàn.

Bác sĩ Hứa bước đến đỡ lấy cậu, sắc mặt nghiêm trọng, sờ trán cậu một chút rồi lục trong ngăn kéo lấy ra một chiếc nhiệt kế. Sau khi đo nhanh, bác sĩ nói: "Cậu bị sốt nhẹ."

Y đỡ Hứa Tích Sương ngồi lại ghế, rồi cẩn thận nâng cánh tay phải bị thương của cậu lên. Tháo lớp băng gạc quấn một cách sơ sài, y nhìn thấy miệng vết thương bên trong đã hơi mưng mủ.

"Chính cậu không biết thể trạng mình thế nào sao?" Giọng bác sĩ Hứa hiếm khi trở nên nghiêm khắc. "Hệ miễn dịch của cậu gần như không hoạt động. Vết thương nhỏ thế này trông chẳng đáng gì, nhưng hoàn toàn có thể khiến cậu mất mạng, cậu có biết không?"

"Thật xin lỗi." Hứa Tích Sương chân thành nhận lỗi.

Suốt đêm cậu chỉ lo nghĩ chuyện mình có thể đang mang thai, hoàn toàn không còn tâm trí nào để để ý đến vết thương ở tay. Vì vậy mới để đến hôm nay bị nhiễm trùng, khiến bản thân sốt nhẹ.

"Để tôi xử lý vết thương trước." Bác sĩ Hứa nói.

Hứa Tích Sương gật đầu, chìa tay ra để bác sĩ sát trùng và băng bó lại cẩn thận.

Sau đó, cậu uống thuốc hạ sốt, cẩn thận bỏ mấy viên thuốc còn lại vào túi áo.

Nhưng vừa ngẩng đầu, cậu liền bắt gặp ánh mắt đầy nghi ngờ của bác sĩ Hứa.

Chỉ cần nhìn biểu cảm ấy, Hứa Tích Sương liền hiểu bác sĩ đang nghĩ gì, y cho rằng do sốt nên cậu mới sinh ảo giác, đầu óc không tỉnh táo. Cậu bất đắc dĩ nhếch khóe miệng, nói thẳng: "Bác sĩ Hứa, tôi thật sự muốn làm kiểm tra."

Không muốn tranh cãi với bệnh nhân đang sốt, bác sĩ Hứa gật đầu đồng ý. Dù sao làm kiểm tra là rõ chân tướng, tránh tranh luận vô ích. Y đưa Hứa Tích Sương đi kiểm tra.

Vài phút sau, khi đi ngang một căn phòng, Hứa Tích Sương nhìn tấm biển ghi tên khoa, liền lập tức nói: "Bác sĩ Hứa, tôi không vào khoa tâm thần đâu."

Bác sĩ Hứa nhún vai, quay sang hướng khác tiếp tục dẫn đường.

Hứa Tích Sương lại cắt ngang: "... Cũng không phải khoa thần kinh."

Cuối cùng, họ dừng lại trước khoa sản. Bác sĩ Hứa vốn định nhờ bác sĩ chuyên khoa sản giúp kiểm tra, nhưng Hứa Tích Sương kiên quyết từ chối. Không còn cách nào khác, với tư cách là bác sĩ mười môn toàn năng, bác sĩ Hứa đành tự mình ra tay.

Sau khi làm xét nghiệm nước tiểu, xét nghiệm máu, siêu âm màu và thậm chí cả bắt mạch theo phương pháp Đông y. Kết quả cuối cùng chỉ có một:

Hứa Tích Sương thật sự đang mang thai.

Bác sĩ Hứa cầm tờ kết quả, rơi vào trạng thái đờ đẫn như mất hồn. Vẻ mặt ông đầy hoài nghi về cuộc đời, còn mái tóc trên đầu dường như lại thưa thêm một chút.

Với kiến thức y học rộng lớn của mình, bác sĩ Hứa thật sự chưa từng gặp trường hợp nào như thế này.

Về phần Hứa Tích Sương, sắc mặt cậu cũng chẳng khá hơn là bao. Cậu ngồi bên mép giường bệnh, nhẹ nhàng xoa bụng dưới phồng nhẹ của mình, ánh mắt trầm tư, không biết đang nghĩ điều gì.

Một lúc lâu sau, bác sĩ Hứa cuối cùng cũng lấy lại được tinh thần. Vừa run run vừa hỏi: "Chúng ta trước tiên cần xác định rõ một việc. Cậu là nam giới bình thường về mặt sinh học có đặc điểm sinh lý của nam, đúng không? Không phải người liên giới tính chứ?"

Hứa Tích Sương nhìn khuôn mặt bác sĩ Hứa như đang gào thét 'làm ơn nói với tôi đây là một giấc mơ', trong lòng đột nhiên thấy khá hơn một chút, cuối cùng cũng có người còn hoảng loạn hơn cả mình.

Nhớ lại dáng vẻ tôi đây biết hết của bác sĩ Hứa khi khiến cậu cứng họng lúc trước, Hứa Tích Sương cố ý đáp chậm rãi: "Tôi là..."

"À à, ra là như vậy. Thảo nào..." Bác sĩ Hứa như chợt biểu ra điều gì đó khôi phục lại vẻ bình tĩnh, đẩy đẩy mắt kính. "Vậy thì cũng có khả năng."

"Tôi là đàn ông, thật sự là đàn ông." Hứa Tích Sương ngắt lời, nửa câu sau nói rất dứt khoát.

Cậu vốn dĩ đọc toàn truyện đam mỹ logic chặt chẽ, hiện đại khoa học, chứ không phải mấy truyện hư cấu vô lý kiểu cổ tích. Cậu chắc chắn mình không phải người lưỡng tính, càng không phải nhân vật xuyên không sinh con vì yêu.

Lời nói này khiến bác sĩ Hứa như bị sét đánh ngang tai. Động tác đang đẩy kính của ông dừng lại giữa chừng, cả người cứng đờ như pho tượng.

Hứa Tích Sương chờ một lúc, nhàm chán đến mức ngáp một cái, cuối cùng mới nghe thấy bác sĩ Hứa nói tiếp: "Giờ tôi thật sự muốn nghiên cứu chuyện nam giới mang thai. Biết đâu một ngày nào đó, tôi có thể đạt giải Nobel Y học..."

Hứa Tích Sương: "..."

"Tôi từ chối làm đối tượng nghiên cứu của ông." Hứa Tích Sương thẳng thừng từ chối, rồi chuyển sang vấn đề khiến cậu lo lắng nhất. "Tôi có thể phá thai không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc