Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nam diễn viên thủ vai cha Úc Tưởng, Trương ca đang ngồi cạnh Hứa Tích Sương thấy biểu hiện ngây ngô của Trì Tư Nguyên liền buồn cười, cố ý nói: "Tiểu Hứa à, cậu đúng là dắt thằng nhóc Trì Tư Nguyên kia vào vai thật rồi đó. Nhìn cái mặt nó đỏ y như mông khỉ, cậu nói xem, có khi nào nó thật sự nảy sinh tình cảm với cậu không?"
Thực ra, nếu Trì Tư Nguyên thật sự có tình cảm với Hứa Tích Sương thì Trương ca cũng chẳng lấy gì làm lạ. Dù sao Hứa Tích Sương đẹp đến mức khó tin, mà khi cậu nhập vai Úc Tưởng, dùng ánh mắt chan chứa yêu thương nhìn về phía Trì Tư Nguyên, ngay cả những người ngồi ngoài cũng cảm thấy rung động, huống hồ là Trì Tư Nguyên, người trực tiếp diễn cùng.
"Mới vào nghề mà, diễn viên nào chẳng có tật xấu này." Hứa Tích Sương mỉm cười đáp lại Trương ca: "Chuyện rất bình thường. Chỉ cần sau khi quay xong, hai bên không gặp nhau trong một thời gian thì cảm xúc sẽ tự nhiên phai đi."
Trước khi xuyên sách, bộ phim truyền hình đầu tay của Hứa Tích Sương là một bộ phim thanh xuân thần tượng, nữ chính lúc đó cũng từng vì nhập vai mà nảy sinh tình cảm với cậu, thậm chí còn đòi đến tận nhà tỏ tình. Cuối cùng, Hứa Tích Sương buộc phải thẳng thắn nói rằng mình là đồng tính, hơn nữa cũng không có ý định tiếp tục ở lại trong giới giải trí lâu dài, nữ diễn viên đó mới chịu từ bỏ.
"Cậu nói cũng đúng." Trương ca cười gật gù đồng tình, nhưng trong lòng thì lại nghĩ khác.
Y thầm nghĩ, Trì Tư Nguyên chắc chắn sẽ không dễ dàng thoát vai như vậy. Đây là bộ phim đầu tiên của cậu ấy, nam sinh mà kiểu gì chẳng có chút xúc động đầu đời. Huống hồ, đối tượng lại là Hứa Tích Sương vừa giỏi vừa đẹp như vậy. Nhìn là thấy Trì Tư Nguyên sắp tràn đầy hảo cảm rồi. Có khi không bao lâu nữa, cậu nhóc này sẽ thật sự theo đuổi Hứa Tích Sương mất thôi.
Tuy nhiên, Trương ca cũng hiểu rõ. Trì Tư Nguyên chỉ có thể đơn phương. Y lại liếc nhìn Hứa Tích Sương với vẻ mặt điềm nhiên không chút gợn sóng. Hứa Tích Sương là kiểu người từng trải, loại cảm tình vụn vặt này chắc chắn đã gặp nhiều đến mức có thể xếp đầy cả sọt. Trì Tư Nguyên hoàn toàn không thể lọt vào mắt xanh của cậu.
Còn Hứa Tích Sương thì nghĩ rất đơn giản. Cậu vẫn luôn tin rằng không thể làm trái cốt truyện gốc. Trong nguyên tác, Trì Tư Nguyên là vai chính thụ, còn vai chính công Yến Ngọc Sơn vẫn luôn ở bên cạnh theo dõi sát sao.
Cậu làm sao có thể nảy sinh tình cảm với Trì Tư Nguyên được?
Ngay cả cảnh hôn sau cổ vừa rồi, Yến Ngọc Sơn còn căng thẳng tới mức lập tức hô cắt, mà sau cảnh này cũng chẳng còn phân đoạn thân mật nào nữa. Trong phim, Úc Tưởng và Hạ Tình Lãng sắp phải chia tay, còn cơ hội đâu mà tình thật ngoài phim?
Mà nói thẳng ra, cho dù lùi cả vạn bước mà xét, thì cậu và Trì Tư Nguyên đều là phía dưới, nên càng không có khả năng phát sinh kết quả gì.
Thế nên Hứa Tích Sương hoàn toàn loại bỏ khả năng Trì Tư Nguyên bật công với mình. Sau khi nghỉ ngơi xong, cậu lại tiếp tục vào quay các cảnh tiếp theo.
Kết thúc công việc hôm nay, cả đoàn ai cũng cảm thấy tiến độ quay phim đang bước vào giai đoạn thắng lợi, không hẹn mà cùng đề nghị ra ngoài ăn mừng. Địa điểm vẫn là quán lẩu lần trước.
Hứa Tích Sương đã lâu rồi không ăn đồ cay, lần này vừa nghe đi ăn lẩu thì lập tức tinh thần phấn chấn, kéo Tiểu Vương theo cả đoàn phim đến quán lẩu quen thuộc, chuẩn bị mở tiệc ăn uống no nê, đặc biệt muốn gắp thật nhiều miếng thịt cay nồng nóng rực.
Ông chủ quán lẩu biết bọn họ đang quay phim ở khu này, liền niềm nở tiếp đón, đặc biệt còn tặng thêm cho họ một con cá trắm cỏ tươi mới vừa được chuyển đến. Cá được cắt lát sẵn, chuẩn bị kỹ càng rồi thả ngay vào nồi lẩu đỏ rực bốc hơi nghi ngút.
Thực ra Hứa Tích Sương không mấy hứng thú với cá, nhưng nghĩ đến vị cay thì lại thấy có thể ăn được vài miếng. Dù gì thì lát cá này đã thấm vị cay của nồi lẩu, chắc chắn sẽ rất đã miệng.
Tiểu Vương không phải lúc nào cũng nhắc cậu ăn cá cho bổ đó sao? Giờ cậu ăn cá rồi, Tiểu Vương không thể ngăn cản chuyện cậu ăn cay nữa, đúng không?
Trong ánh mắt lo lắng của Tiểu Vương, Hứa Tích Sương vui vẻ gắp một lát cá thả vào chén, chờ nguội bớt rồi liền cầm đũa lên, gắp lát cá ấy cắn một miếng.
"Oẹ..." Hứa Tích Sương đột ngột buông đũa, khom người, ôm miệng.
Sao thế này? Miếng cá này, sao lại tanh thế?!
Tiểu Vương thấy biểu cảm cậu không đúng, lập tức sáp lại gần, lo lắng hỏi: "Anh Tích Sương, anh sao vậy?"
"Miếng cá này khó ăn quá, tanh kinh khủng." Hứa Tích Sương cố gắng lên tiếng, lúc này cậu chỉ muốn lao vào nhà vệ sinh súc miệng gấp. Cả miệng cậu như bị mùi cá ám vào từng tế bào. Thật sự rất muốn nôn.
"Tanh ư?" Tiểu Vương khó hiểu, liền gắp một miếng cá ăn thử. "Tôi thấy có tanh gì đâu mà."
Hứa Tích Sương sững người.
Hứa Tích Sương ngẩng đầu nhìn quanh bàn, mọi người vẫn đang thi nhau gắp cá, chiến đấu trong nồi lẩu không ngừng nghỉ, ai cũng đổ mồ hôi vì cay nóng, không ai để ý đến cậu, càng không có ai tỏ vẻ thấy cá bị tanh.
Vậy là vấn đề nằm ở cậu?
Cậu sẽ không...
Chẳng lẽ cậu mang thai rồi?!!
Trong suốt bữa ăn, Hứa Tích Sương gần như ăn uống trong trạng thái thất thần. Tiểu Vương chỉ tưởng rằng cậu không khỏe, liền đề nghị khi về sẽ nấu thêm chút đồ ăn khuya nhẹ nhàng, dễ tiêu hóa. Nhưng Hứa Tích Sương lập tức từ chối.
Bên kia bàn, Yến Ngọc Sơn và Trì Tư Nguyên cũng sớm nhận ra Hứa Tích Sương có vẻ không ổn. Trì Tư Nguyên tìm cớ sang chạm ly, nhẹ giọng hỏi nhỏ: "Anh Tích Sương, anh không sao chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


