Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thế là Hứa Tích Sương trơ mắt nhìn Trì Tư Nguyên nghe thấy giọng Yến Ngọc Sơn liền cụp tai xuống, miễn cưỡng đứng dậy rời đi, còn vẫy tay chào cậu một cái, rồi chạy về phía phòng học để tiếp tục quay.
Vô thức, Hứa Tích Sương đưa mắt nhìn về phía Yến Ngọc Sơn, lại đúng lúc đối phương cũng đang nhìn qua, ánh mắt hai người chạm nhau trong tích tắc. Nhưng Yến Ngọc Sơn như bị chạm điện, lập tức quay mặt đi, giả vờ chăm chú nhìn vào màn hình máy quay.
Hứa Tích Sương: "?"
Yến Ngọc Sơn cúi đầu nhìn màn hình mà lòng không yên. Anh từ lúc Hứa Tích Sương vừa đến đã chú ý, còn định bụng người kia sẽ lại chào hỏi như mọi khi. Kết quả, Hứa Tích Sương chẳng những không đến, mà còn ngồi một chỗ nhìn Trì Tư Nguyên chăm chú, lại còn cười nói rôm rả, sờ đầu người ta nữa chứ...
Yến Ngọc Sơn nhận ra mình đang khó chịu, một cảm giác bực bội vô cớ. Anh mở tủ lạnh nhỏ, lấy chai nước đá ra uống một ngụm lớn, nhưng cảm xúc bức bối vẫn không giảm chút nào.
Những người trong phim trường nhanh chóng phát hiện Yến Ngọc Sơn tâm trạng thay đổi. Biểu hiện rõ ràng nhất chính là anh bắt đầu liên tục yêu cầu quay lại cảnh Trì Tư Nguyên, không chấp nhận bất kỳ sai sót nào, hoàn toàn khác với thái độ dễ chịu ngày hôm qua.
Nhưng lạ ở chỗ, Trì Tư Nguyên lại chịu đựng được nhịp độ khắt khe đó. Cậu ta giống như một thanh đao mới mài, dưới áp lực và lặp đi lặp lại của Yến Ngọc Sơn, càng lúc càng sắc bén, khíchất cũng dần toát ra.
Hứa Tích Sương ngồi bên ngoài xem, hài lòng gật đầu, thầm nghĩ. Đây rồi, đây mới là cách tương tác đúng chất vai chính công thụ. Hơi có tí tình tiết tương ái tương sát nha.
Buổi tối hôm đó, khi công việc kết thúc, ngoại trừ Hứa Tích Sương là người chỉ ngồi xem diễn cả ngày, tất cả những người còn lại trong đoàn đều vô cùng mệt mỏi.
Không ai còn tâm trạng tụ tập ăn lẩu như hôm trước nữa. Mọi người ai nấy đều nhanh chóng thu dọn rời đi nghỉ ngơi, quyết tâm ngủ sớm để sáng mai còn chuẩn bị cho một ngày quay căng thẳng tiếp theo.
Hứa Tích Sương thấy Trì Tư Nguyên vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi trạng thái nhập vai Hạ Tình Lãng, hơn nữa hôm nay cậu ấy quay rất nhiều cảnh, vẻ mặt cũng mệt mỏi rõ rệt. Vì vậy, Hứa Tích Sương không vội vàng đến gần bắt chuyện mà quyết định đợi Trì Tư Nguyên nghỉ ngơi xong rồi tối sẽ qua tập thoại cùng.
Cậu thong thả rời khỏi phim trường, vừa đi vừa ngẩn ngơ, chưa đầy vài chục bước đã về đến phòng khách sạn của mình.
Phòng của trợ lý Tiểu Vương được sắp xếp ở sát bên cạnh, rất tiện cho việc chăm sóc. Hôm nay, cậu ấy còn đặc biệt mượn được một gian bếp nhỏ của khách sạn, tự tay nấu cho Hứa Tích Sương một bữa cơm dinh dưỡng chuẩn chỉnh, vừa bưng ra vừa tự hào nói: "Tích Sương, Tiểu Văn Tựu là nhờ ăn cơm dinh dưỡng của tôi mà thi đậu công chức đấy."
Tiểu Văn Tựu chính là nghệ sĩ dưới quyền chị Triệu, đã rút lui khỏi showbiz để chuyển sang thi công chức, cũng là cố chủ cũ của Tiểu Vương.
Khóe miệng Hứa Tích Sương giật giật. Cậu nhìn hộp cơm trước mặt, màu sắc bày biện tuy hấp dẫn, nhưng mùi vị lại thiếu dầu thiếu muối, hoàn toàn không có lấy một chút cay, đúng kiểu ăn cho sống chứ không phải cho vui. Dù vậy, cậu vẫn cam chịu, mà cầm đũa lên, gắp vài miếng, coi như ăn cho có lệ.
Sau khi tiễn Tiểu Vương về phòng, Hứa Tích Sương nằm lăn ra giường chơi điện thoại thêm một lát. Vẫn chưa thấy Trì Tư Nguyên liên lạc gì, cũng chưa gửi tin nhắn đến tập thoại. Cậu nghĩ nghĩ một chút, rồi đứng dậy ra ban công, mang bộ áo thun Yến Ngọc Sơn đã giặt và phơi từ sáng sớm xuống.
Lục trong vali một hồi, cậu tìm được một chiếc túi đóng gói đang để không. Trên túi in hoa văn cùng mấy dòng chữ nước ngoài lạ hoắc, nhìn mãi không hiểu ý nghĩa là gì, nhưng chắc chắn là túi đựng đồ Hứa Tích Sương cũng chẳng bận tâm nhiều, cẩn thận gấp chiếc áo lại, bỏ vào túi.
Để chắc ăn, cậu gửi tin nhắn cho Yến Ngọc Sơn trước, báo rằng mình sẽ mang áo qua trả.
Một lúc sau, Yến Ngọc Sơn nhắn lại một chữ được, rồi gửi luôn số phòng. Hứa Tích Sương mới phát hiện ra bọn họ ở cùng tầng, cách nhau không xa.
Cất điện thoại đi, cậu cầm túi quần áo theo, tìm tới đúng số phòng Yến Ngọc Sơn rồi giơ tay gõ cửa.
Bên trong, Yến Ngọc Sơn vốn đang căng thẳng ngồi đọc lại kịch bản, nghe tiếng gõ cửa liền lập tức buông tay, đi nhanh ra mở cửa.
Ngay khoảnh khắc nhận được tin nhắn từ Hứa Tích Sương, trong đầu Yến Ngọc Sơn đã xoay chuyển hàng trăm suy nghĩ.
Anh tưởng rằng cậu lấy chuyện trả áo làm cái cớ, thật ra là muốn nói chuyện đêm hôm trước nhưng lại không biết mở lời thế nào.
Thế nên anh ngồi tự tưởng tượng đủ loại tình huống, nghĩ sẵn hàng loạt cách đối phó, cả việc phải trả lời ra sao nếu cậu hỏi gì đó nhạy cảm.
"Đợi đã." Một giọng nói trầm thấp khẽ vang lên sát bên tai khiến ngón tay Hứa Tích Sương hơi giật nhẹ.
Cậu suýt nữa theo phản xạ mà đưa tay che tai lại, nhưng vẫn kip khống chế bản thân, hơi nghiêng người nhìn về phía Yến Ngọc Sơn, ánh mắt ngầm hỏi: Còn chuyện gì nữa?
Yến Ngọc Sơn một tay chống lên khung cửa. Anh cao đến mức gần như chạm trần cửa, vai rộng rắn rỏi chắn gần hết ánh sáng từ trong phòng hắt ra.
Mà hành lang khách sạn thì lại chẳng bật đèn, ông chủ này đúng là tiết kiệm đến kỳ cục. Bóng tối phủ lấy nửa thân hình Hứa Tích Sương, để cậu đứng trong một khoảng sáng mờ nhạt từ phía sau Yến Ngọc Sơn hắt lại.
Hứa Tích Sương nhận ra biểu cảm trên mặt Yến Ngọc Sơn có chút rối rắm, nhưng cậu thật sự không đoán được rốt cuộc anh ta đang bối rối chuyện gì, bởi vì ánh mắt cậu từ đầu đến cuối chỉ dừng lại ở nốt ruồi nhỏ trên mí mắt anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
